Trực quan

(VNBĐ – Thơ). Viên ngói khô cong
Vày kèo võng lệch
Khóm tử kinh hoa tím vít cong cành!

Cửa sổ phòng văn
Phập phồng khép mở
Trăng xanh thư thả ghé sang chơi

Cửa hậu ủ ê
Ngày đêm then đóng
Ngoài vườn ếch nhái trỗi hoan ca!

Vùng vùng thơm nức
Hương hoa, nhang khói vọng chiều
Thổn thức người còn một cõi người xa!
23.11.2022

ĐINH HÀ TRIỀU

 

Từ khóa liên quan:

Chia sẻ

0 0 đánh giá
Article Rating
Theo dõi
Thông báo của

0 Comments
Cũ nhất
Mới nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
BÀI VIẾT LIÊN QUAN

Phố núi mưa thu

Mùa thu rồi, phố núi trời mưa
Anh chợt nhớ vô cùng em yêu dấu
Cây đứng buồn chim không về đậu
Anh đứng buồn nhớ lại dáng tình xưa

Người đàn bà trước bến Giá

Bến Giá của con sông trước nhà nằm phía lở. Tôi tò mò hỏi từ đâu có cái tên Giá thì không người già nào trong xóm trả lời được…

Gửi con từ đảo

Bắc qua biển về là cây cầu đến nỗi nhớ con
Cây cầu từ trái tim không bao giờ nghiêng trong gió bão
Khi chập chững biết đi
Mẹ sẽ dắt con bước lên cây cầu ra đảo

Ngọn gió

Hoa xoan tím ngõ làng em lại đến Trường Sơn
Gió anh vỗ về em trên từng sợi tóc
Gió anh đậu xuống vai em đã nhiều nặng nhọc
Gió anh thổi đời em lại khóc…