Tự hào đất mẹ Hoài Nhơn

(VNBĐ – Thơ).

Con sinh ra quê hương ngày lửa khói
mặt trẻ thơ lem luốc nụ cười
hỏi cha đâu mẹ lặng thầm không nói
ngước sao trời giọt nước lén rơi.

Bao khổ đau đè lên đời lam lũ
tiếng giày đinh giẫm đau từng giấc ngủ
tiếng súng thù chấp chới cánh cò ru.

Con nghe kể máu dầm Cây số Bảy
súng thù chờn lửa hận lòng dân.
Con nghe kể trận chống càn Chợ Cát
ta ngoan cường bạt vía giặc Tây.
Và Đồi Mười liệt oanh thời chống Mỹ
biển Lộ Diêu tàu Không Số oai hùng.

Hoài Nhơn ơi thành đồng kháng chiến
gian nguy không lùi khó khăn vẫn tiến
thật tự hào đất mẹ Hoài Nhơn.

Con lớn khôn quê hương ngày đổi mới
đời nở hoa rạng rỡ nụ cười
đến nơi đâu cũng rộn ràng phơi phới
đất quê mình lụa trải gấm phơi.

Nay quê ta đã qua thời lam lũ
mỗi ngày trôi bớt lo đời thiếu đủ
tiếng hát chiều phấp phới cánh cò bay.

Đập ngăn mặn nối Hoài Xuân Hoài Mỹ
nước dập dờn sống lại dòng sông.
Nên thơ quá đập Mỹ Bình Hoài Phú
mộng mơ nhiều sinh thái La Vuông.
Những cung đường nâng quê thành phố thị
nối bờ vui đời phơi phới nhịp cầu.

Hoài Nhơn ơi anh hùng đổi mới
gian nan không sờn vững chân bước tới
con tự hào đất mẹ Hoài Nhơn.

NGUYỄN THƯỜNG KHAM

Từ khóa liên quan:

Chia sẻ

0 0 đánh giá
Article Rating
Theo dõi
Thông báo của

0 Comments
Cũ nhất
Mới nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
Phản hồi nội tuyến
Xem tất cả bình luận
BÀI VIẾT LIÊN QUAN

Vị quê

Tháng Tư, nắng như đổ lửa, tôi rời thành phố về với mẹ để tìm chút hương đồng gió nội. Đường về với mẹ bao giờ cũng gợi lên trong tôi nhiều cảm xúc, nhất là nghĩ đến lúc được thưởng thức những món quà quê…

Mỏng manh

Ai kể chuyện mặt trời
ai gánh biển lên non
nghĩa cả tình sâu mòn mỏi héo hon
trăm năm ngàn năm lòng chưa bao giờ hóa đá

Trong trái tim của người làng tôi

Trong màu áo của người làng tôi
Có cái nắng miền Trung chan chát mặt người 
Có tiếng nước sông đêm âm thầm khua mái dầm ngược bến
Có câu hát hò khoan trên bãi khuya

Chiếc bóng

Chiều rơi chiếc bóng qua thềm
Thời gian lặng lẽ gợi thêm nỗi người
Bao năm gió bụi một thời
Ngoảnh nhìn chỉ thấy bóng đời chênh chao