Thơ

Quỹ đạo mùa xanh

Hạ lời nguyền đi cứu độ chúng sinh
Khi nào tắt lửa chiến tranh
Mẹ sẽ trở về bên con của mẹ
Vậy mà ngót trăm năm dâu bể

Bên chái bếp của mẹ

Tôi nhớ cái chái bếp của mẹ
trống tuềnh trống toàng
bồ hóng treo lủng lẳng trên đầu ông táo
chạn chén đu đưa

Đường chị đi

Nay em đi lại con đường cũ
Thuở chị đèo em ra phố xuân
Chị đẹp bao chàng theo tán tỉnh
Em thầm kiêu hãnh, ước mông lung…

Mộ gió cho con

Ngày ngày ra ngóng biển xa
Đợi con cưỡi sóng Gạc Ma trở về

Trường Sa dông bão tứ bề
Mẹ xây mộ gió… con về… cùng sương

Gửi em ngày nọ

Sân trường còn mỗi phượng thôi
Lũ ve reo đến rã hơi còn gì
Lá bàng che khống đợi khi
Người ra khỏi bóng người vì còn nhau.

Cuốc kêu nhớ mẹ

Cuốc kêu trời mửng sáng rồi
Lom khom mẹ bắt ốc ngoài bờ ao
Cuốc kêu xanh biếc vòm cao
Mồng tơi mẹ đỡ leo rào tre thưa.

Về thăm mẹ

Sáng nay con trở về thăm
Bàn chân bước tựa nốt trầm lặng rơi
Nhà mình vắng lắm mẹ ơi
Chớm đông hiên lạnh nhuốm lời sương bay

Căn nhà cát

Tôi vẽ ngôi nhà mẹ trong mơ
Xây trên cát, mái lợp bằng cát
Cửa ra vào bằng cát

Em

Ta lưu nhau
bằng những mẫu tự ngày
Chỉ có em và anh thẩm được
chỉ có em và anh thấu nhất

Trên đồng quê xanh

Em thèm khúc hát ru con
khi bây giờ tuổi chỉ còn này thôi
thời xuân em gửi núi đồi
nỗi buồn chất chứa rã rời tứ chi

Tay cầm sợi chỉ mà đi

Trên tay cầm sợi chỉ mành
Chênh vênh đi giữa lợi danh nghĩa tình
Áo lành được giữ làm tin
Đến khi áo rách biết tìm người đâu

Mùi rơm

Chốn quê nhà có nhiều điều để nhớ
Sao cứ bồn chồn với những rạ rơm
Mùi rơm khô khô sau ngày nắng lửa
Mùi rơm trầm trầm qua mấy chiều mưa…

Cảm ơn

Cảm ơn hàng cây cao
Cho ta bóng mát trên đường
Đang khi nắng gắt

Sông quê

May mắn cho ai có một dòng sông quê
Khi xa để nhớ để quay về
Sông luôn chảy trong tim như dòng máu
Nuôi nấng hồn ta những lúc đi xa

Quỹ đạo mùa xanh

Hạ lời nguyền đi cứu độ chúng sinh
Khi nào tắt lửa chiến tranh
Mẹ sẽ trở về bên con của mẹ
Vậy mà ngót trăm năm dâu bể

Bên chái bếp của mẹ

Tôi nhớ cái chái bếp của mẹ
trống tuềnh trống toàng
bồ hóng treo lủng lẳng trên đầu ông táo
chạn chén đu đưa

Đường chị đi

Nay em đi lại con đường cũ
Thuở chị đèo em ra phố xuân
Chị đẹp bao chàng theo tán tỉnh
Em thầm kiêu hãnh, ước mông lung…

Mộ gió cho con

Ngày ngày ra ngóng biển xa
Đợi con cưỡi sóng Gạc Ma trở về

Trường Sa dông bão tứ bề
Mẹ xây mộ gió… con về… cùng sương

Gửi em ngày nọ

Sân trường còn mỗi phượng thôi
Lũ ve reo đến rã hơi còn gì
Lá bàng che khống đợi khi
Người ra khỏi bóng người vì còn nhau.

Cuốc kêu nhớ mẹ

Cuốc kêu trời mửng sáng rồi
Lom khom mẹ bắt ốc ngoài bờ ao
Cuốc kêu xanh biếc vòm cao
Mồng tơi mẹ đỡ leo rào tre thưa.

Về thăm mẹ

Sáng nay con trở về thăm
Bàn chân bước tựa nốt trầm lặng rơi
Nhà mình vắng lắm mẹ ơi
Chớm đông hiên lạnh nhuốm lời sương bay

Căn nhà cát

Tôi vẽ ngôi nhà mẹ trong mơ
Xây trên cát, mái lợp bằng cát
Cửa ra vào bằng cát

Em

Ta lưu nhau
bằng những mẫu tự ngày
Chỉ có em và anh thẩm được
chỉ có em và anh thấu nhất

Trên đồng quê xanh

Em thèm khúc hát ru con
khi bây giờ tuổi chỉ còn này thôi
thời xuân em gửi núi đồi
nỗi buồn chất chứa rã rời tứ chi

Tay cầm sợi chỉ mà đi

Trên tay cầm sợi chỉ mành
Chênh vênh đi giữa lợi danh nghĩa tình
Áo lành được giữ làm tin
Đến khi áo rách biết tìm người đâu

Mùi rơm

Chốn quê nhà có nhiều điều để nhớ
Sao cứ bồn chồn với những rạ rơm
Mùi rơm khô khô sau ngày nắng lửa
Mùi rơm trầm trầm qua mấy chiều mưa…

Cảm ơn

Cảm ơn hàng cây cao
Cho ta bóng mát trên đường
Đang khi nắng gắt

Sông quê

May mắn cho ai có một dòng sông quê
Khi xa để nhớ để quay về
Sông luôn chảy trong tim như dòng máu
Nuôi nấng hồn ta những lúc đi xa