Về Hầm Hô

(VNBĐ – Thơ).

Mai em theo anh về Hầm Hô
Ngược Côn Giang nghiêng chiều Bình Định
Đất vua áo vải cờ đào nông dân thành lính
Mấy trăm năm ngựa hý voi gầm

Hoàng hôn buông mây Linh Đổng thâm trầm
Nắng quái óng vàng đại ngàn mắt biếc
Đá ken đá điệp trùng bãi luyện binh thuở trước
Ba quân oai hùng ngàn thớt ngựa thớt voi

“Chết nào có sợ chết như chơi”…
Tiếng Mai nguyên soái rền vang tiếng thác
Đánh giặc Phú Lang Sa khí thế xưa Sát Thát…
Đêm Hầm Hô trăng trôi chơi vơi

Hối hả thiên hà vần vũ muôn nơi
Huyền ảo thạch bàn bập bùng ánh lửa
Tay trong tay vòng xoang không ngủ
Cỏ sương nồng say vũ khúc nghê thường

Nắng mai hồng ríu rít tiếng chim ngân
Vạn vật sinh sôi tự suối nguồn róc rách
Voi ngựa đá hành quân gương trời bừng thức
Hầm Hô rộn ràng khoe nhan sắc tinh khôi.

BÙI THỊ XUÂN MAI

Từ khóa liên quan:

Chia sẻ

0 0 đánh giá
Article Rating
Theo dõi
Thông báo của

0 Comments
Cũ nhất
Mới nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
BÀI VIẾT LIÊN QUAN

Sự cô đơn

Người dân chúng tôi bắt đầu rời bỏ quê hương vào đầu mùa xuân. Dash sẽ nhớ mãi ngày đó suốt đời. Ông nhìn, gần như là một ảo ảnh mùa xuân, một đám gia súc và xe cộ di chuyển hỗn loạn dọc theo sườn núi…

Chiếc lá mơ ước

Trong khu rừng này, ai cũng biết Dơi Nhỏ không thể nhìn thấy màu sắc. Đôi mắt của họ nhà Dơi Nhỏ vốn chỉ quen với bóng đêm đen trắng, lại thêm chứng mờ mắt bẩm sinh khiến cậu không nhìn thấy gì rõ ràng dưới ánh mặt trời…

Bàn tay ngoại

Tay gầy run gió già nua
Vá cho con cả những mùa nắng oi
Bàn tay nhặt tiếng chim trời
Đan thành nhịp võng ru đời mênh mông

Chú nhện giăng tơ

Kéo tơ qua ngọn gió
Vắt sang sợi nắng hồng
Đi lại giữa không trung
Nhện như đang diễn xiếc.