Về lại Đảo Cò(*)

(VNBĐ – Thơ).

Cò trắng trở về trên những tán cây xanh
Đầm Thị Nại mênh mông
bốn bề sóng nước
đứng kiên nhẫn những cây bần, cây đước…
che chở ta xưa
giờ vẫy gọi chim về

Đảo Cò ơi
bình dị một tên quê
Đất hiền vậy và trăng ngời vậy
chứng kiến ngàn năm những thăng trầm lịch sử
thuở oai hùng Chiêm quốc
thuở Quang Trung…

Một chốn thiêng liêng sông núi điệp trùng
ấm giọng Bài chòi
ngọt ngào thơ, rượu…
chốn thanh bình lặng lẽ đợi tri âm

Cò trắng thong dong bay rợp mặt đầm
ống kính lia nhanh
hoàng hôn vội vã
lấp lánh sao giăng – những ngọn đèn đánh cá
Đảo Cò ơi,
lòng đã vơi buồn?

Chiều tháng Tư
không chớp bể mưa nguồn
không tiếng súng vu vơ
chỉ đàn cò thân thiện

Và mây trắng trên đầu ta
ẩn hiện
bao nụ cười bè bạn
thuở tinh khôi

Cò trắng… hồn ai
đậu xuống chỗ ta ngồi!
4.2021

LỆ THU

(*) Đảo Cò (Thường gọi Cồn Chim), một hòn đảo nhỏ trên đầm Thị Nại
thuộc huyện Tuy Phước, tỉnh Bình Định.

(Văn nghệ Bình Định số 96 tháng 4.2021)

Từ khóa liên quan:

Chia sẻ

0 0 đánh giá
Article Rating
Theo dõi
Thông báo của

0 Comments
Cũ nhất
Mới nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
BÀI VIẾT LIÊN QUAN

Mùa hè rực rỡ

Lâm nhìn ra cửa sổ toa tàu, những tòa nhà cao tầng của thành phố lùi xa dần, nhường chỗ cho những mảng xanh mướt mát của ruộng lúa và những rặng phi lao chạy dài. Trong tâm trí của Lâm mùa hè ở quê nội đồng nghĩa với cái nắng rát bỏng…

Chớm hạ

Lập lòe bông hoa gạo
Thắp lửa rực góc trời
Quả xoan xanh như ngọc
Đón những hạt mưa rơi

Quê ngoại

Nghỉ hè theo mẹ về quê
Nhà ngoại ở phía con đê cuối làng
Ngô xanh, xanh đến ngỡ ngàng
Cánh diều ru giữa mênh mang khoảng trời

Bến đỗ bình yên

Giao đứng bên cửa sổ, nhìn những gương mặt trẻ măng, lấp lánh ánh mắt ngưỡng mộ dành cho chồng cô – thầy giáo Ngạn. Suốt mười lăm năm qua, hình ảnh ấy không hề thay đổi…