Về nhà

(VNGL – Thơ).

Con lặng lẽ bên góc vườn của mẹ
Gốc bơ già rủ bóng mái nhà xưa
Trái cứ rụng vì không tay người hái
Con ngước nhìn lên da diết niềm thương

Con dạo quanh rêu mốc bện quanh tường
Cửa gỗ lung lay, bếp nghe chừng nguội lạnh
Con lại nhớ mùi cá kho nồng đượm
Vị gừng thơm quấn quýt bát canh cà

Cha đi rồi nhà chật bỗng rộng ra
Mảnh sân nhỏ lá khô đùa với gió
Nhớ tiếng gậy Cha khua bao chiều bỏ ngỏ
Màu trung du thăm thẳm giữa trưa hè

Con ngồi yên trong bóng lá và nghe
Tiếng thủ thỉ những ngày thương nhớ cũ…

TRẦN THU HÀ

Từ khóa liên quan:

Chia sẻ

0 0 đánh giá
Article Rating
Theo dõi
Thông báo của

0 Comments
Cũ nhất
Mới nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
BÀI VIẾT LIÊN QUAN

Ngọn gió

Hoa xoan tím ngõ làng em lại đến Trường Sơn
Gió anh vỗ về em trên từng sợi tóc
Gió anh đậu xuống vai em đã nhiều nặng nhọc
Gió anh thổi đời em lại khóc…

Tháng Sáu muộn

Cuối tháng rồi, nắng vẫn rất đang thưa
em đi bộ qua một miền rất vắng
chả can cớ gì đâu, chả việc gì im lặng
cánh đồng rung chuông chiều sẽ nhạt nhòa

Luận đề chữ

Những con chữ xếp hàng chạy trốn
gã tiều phu ngơ ngác cửa rừng
chân trời muộn quả sim già chát
ô trời nào xanh mắt đa đoan

Với cõi vô cùng

Quá khứ nhọc nhằn bỏ lại phía sau
Những sầu tủi vu vơ, những lụy phiền, ngang trái… 
Căn phòng tối tự mình khép lại…
Thắp sáng khung trời an nhiên