Về nhà

(VNGL – Thơ).

Con lặng lẽ bên góc vườn của mẹ
Gốc bơ già rủ bóng mái nhà xưa
Trái cứ rụng vì không tay người hái
Con ngước nhìn lên da diết niềm thương

Con dạo quanh rêu mốc bện quanh tường
Cửa gỗ lung lay, bếp nghe chừng nguội lạnh
Con lại nhớ mùi cá kho nồng đượm
Vị gừng thơm quấn quýt bát canh cà

Cha đi rồi nhà chật bỗng rộng ra
Mảnh sân nhỏ lá khô đùa với gió
Nhớ tiếng gậy Cha khua bao chiều bỏ ngỏ
Màu trung du thăm thẳm giữa trưa hè

Con ngồi yên trong bóng lá và nghe
Tiếng thủ thỉ những ngày thương nhớ cũ…

TRẦN THU HÀ

Từ khóa liên quan:

Chia sẻ

0 0 đánh giá
Article Rating
Theo dõi
Thông báo của

0 Comments
Cũ nhất
Mới nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
BÀI VIẾT LIÊN QUAN

Thanh bình

Thanh bình là nắng rọi vào gương mặt cánh đồng
Tháng năm vàng ánh sao no đủ
Ngũ hành trong đôi tay cày cấy
Đất, nước, lửa, gió và một chiếc liềm mùa gặt
Hạnh phúc một hơi thở bình thường

Không có em

Anh mang đến tặng em những món quà
Nửa trái tim, một bông hoa, một vệt sao sáng xuyên qua bầu trời
Có thể tích tụ dần thành Hỏa Diệm Sơn
Hay như là những đóm ma trơi

Trên đường biên ánh sáng

em đứng trước cánh cửa mùa hè
cửa gỗ, với những đường vân cũ sờn
nghe nói người ta sắp phá bỏ nó đi

Gió Quy Hòa

gió Quy Hòa tơ liễu cuốn mành trăng
người cầm trăng đi dọc triền thơ 
rao mãi đến giờ