(VNGL – Thơ).
Con lặng lẽ bên góc vườn của mẹ
Gốc bơ già rủ bóng mái nhà xưa
Trái cứ rụng vì không tay người hái
Con ngước nhìn lên da diết niềm thương
Con dạo quanh rêu mốc bện quanh tường
Cửa gỗ lung lay, bếp nghe chừng nguội lạnh
Con lại nhớ mùi cá kho nồng đượm
Vị gừng thơm quấn quýt bát canh cà
Cha đi rồi nhà chật bỗng rộng ra
Mảnh sân nhỏ lá khô đùa với gió
Nhớ tiếng gậy Cha khua bao chiều bỏ ngỏ
Màu trung du thăm thẳm giữa trưa hè
Con ngồi yên trong bóng lá và nghe
Tiếng thủ thỉ những ngày thương nhớ cũ…
TRẦN THU HÀ