Về Phù Cát

(VNBĐ – Thơ).  Anh có về Phù Cát với em không?
Về với ruộng đồng dập dờn sóng lúa
Về với con kênh êm mềm dải lụa
Với cánh cò điểm trắng đồng xanh

Về Phù Cát quê mình nhé anh
Hương ổi sẻ thơm lừng vách núi
Nàng Tô Thị bồng con đứng đợi
Ngàn năm sau mỏi mắt chờ chồng

Anh nhớ về chứ đừng để em trông
Tiếng gà ban trưa hồn quê da diết lắm
Điệu Bài chòi hò lơ nghe sâu thẳm
Nghĩa ân tình chan chứa đến mà thương

Về để rộn ràng với lễ hội cá Ông
Vị quê hương mắm cua đồng bún rạm
Gạo Đồng Văn còn thơm mùi cám
Ấm áp hiền hòa, những đứa con xa

Về miền tịnh nghe chuông chùa ngân nga
Lần chuỗi hạt, nghe kinh sám hối
Tâm thức vọng về ăn năn sớm tối
Ca dao quê nhà, nghĩa mẹ công cha

Mình cùng nhau về Phù Cát anh nha
Ngược xuống Đề Gi ngắm trời và biển
Sóng vờn chân mây thuyền xa ẩn hiện
Đẹp lắm quê mình, Phù Cát thân yêu.

PHAN PHƯƠNG LOAN

Từ khóa liên quan:

Chia sẻ

0 0 đánh giá
Article Rating
Theo dõi
Thông báo của

0 Comments
Cũ nhất
Mới nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
Phản hồi nội tuyến
Xem tất cả bình luận
BÀI VIẾT LIÊN QUAN

Cõi trời riêng

H’Nhiên không hề có ý định đến Hải Giang. Cô chỉ đang dạo quanh Quy Nhơn, lòng lâng lâng như đứa trẻ vừa cất giấu một bí mật xinh đẹp…

Thơ từ trại sáng tác “Huế quyến rũ”

Trung tuần tháng 4.2026, Liên hiệp các Hội VHNT thành phố Huế đăng cai tổ chức trại sáng tác chủ đề “Huế quyến rũ”. Tạp chí Văn nghệ Gia Lai chọn đăng một số bài thơ của các tác giả sáng tác ở trại…

Ngõ quê thương nhớ

Buổi sáng, ngõ quê thức giấc theo tiếng chổi tre của bà Năm nhà đầu ngõ, cứ soàn soạt, đều đặn vào mỗi lúc mờ sương. Rồi là tiếng kẽo kẹt khi mẹ gánh nước từ giếng về, đôi thùng tôn cũ đong đưa…