(VNGL – Thơ).
Quá khứ nhọc nhằn bỏ lại phía sau
Những sầu tủi vu vơ, những lụy phiền, ngang trái…
Căn phòng tối tự mình khép lại…
Thắp sáng khung trời an nhiên
Không hẳn tâm linh
Không hẳn cửa thiền
Chỉ lan tỏa mùi hương quyện vào ánh sáng
Những kết nối đất trời không giới hạn
Phút giao hòa bình minh
Tạ ân ai một tấm chân tình
Ấm áp – bao dung – dịu dàng – thấu hiểu…
Trí tuệ vô hình
Tâm linh huyền diệu…
Chợt thành tri kỷ tri âm…
Trái tim bé nhỏ thì thầm – nghiêng về phía tình yêu bất tận.
Câu thơ cũ mỏi mòn sự sống
Lặng im ký ức một thời
Xin cất vào kỷ niệm buồn thôi!
Có cái gì tinh khôi
Vừa chạm vào cõi nhớ
Ngôi sao sáng giữa bầu trời ngự vào trái tim ta…
từng nhịp thở.
LỆ THU

