Mấy nét Quy Nhơn

(VNBĐ – Thơ). Quy Nhơn
Như vầng trăng non lưỡi liềm bồi lên từ biển
Phương Mai hửng sáng
Nhơn Châu
xanh thẳm vành nôi
bốn mùa nghe biển hát
bến cảng xôn xao

Quy Nhơn
thành phố – biển – núi và trăng
những cái tên: Cầu Đôi, Tháp Đôi, Đèo Son, Phú Tài, Thi Nại, Ghềnh Ráng Tiên Sa – huyền thoại…
vang bóng một thời áo vải nghĩa quân
và rực rỡ những chiến công trong kháng chiến trường kỳ
nơi thi ca lấp lánh

Quy Nhơn
khiêm nhường
mỗi ngày giàu thêm năng lượng
cao – rộng thêm ra
những công trình tiếp nối

Quy Nhơn
mỗi sáng mặt trời lên, như quả thị thơm
nắng trải vàng Bãi Xép, Bãi Bàu, Kỳ Co, Eo Gió…
núi Bà Hỏa, Vũng Chua… mây chiều bảng lảng
hương biển quyện hương rừng
lữ khách đường xa bịn rịn…

Quy Nhơn
không ồn ào
vẫn dạt dào cảm xúc
như bài thơ không lẫn vào đâu…

HOÀNG BẢO LINH

Từ khóa liên quan:

Chia sẻ

0 0 đánh giá
Article Rating
Theo dõi
Thông báo của

0 Comments
Cũ nhất
Mới nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
Phản hồi nội tuyến
Xem tất cả bình luận
BÀI VIẾT LIÊN QUAN

Sông Ba mùa hò hẹn

Chắt chiu từ ruột núi
Sông Ba trôi lạch nước cuối cùng
Đàn bò thủng thẳng qua sông
Nhường nhau từng ngụm khát.

Đưa em hương lân tinh

Đưa em xuôi hai tay
Đưa em tóc dựng đứng
Chân, huyệt sâu, đá cứng
Dung nham, tàn, dung nham

Lại biển… và đêm nữa…

Những chai đời rỗng không, biển ném ngược vào bờ
Người vẫn đi trong tầm tã sóng
Đêm ập về đánh sập ngây thơ
Cát quấn từng đôi, và tôi có bóng

Buôn xa

Mấy cây xà gạc là đến văn minh
Bao nhiêu đời buôn không tới được
Con bò quen sống bãi rừng
Người quen hơi bến nước