Mấy nét Quy Nhơn

(VNBĐ – Thơ). Quy Nhơn
Như vầng trăng non lưỡi liềm bồi lên từ biển
Phương Mai hửng sáng
Nhơn Châu
xanh thẳm vành nôi
bốn mùa nghe biển hát
bến cảng xôn xao

Quy Nhơn
thành phố – biển – núi và trăng
những cái tên: Cầu Đôi, Tháp Đôi, Đèo Son, Phú Tài, Thi Nại, Ghềnh Ráng Tiên Sa – huyền thoại…
vang bóng một thời áo vải nghĩa quân
và rực rỡ những chiến công trong kháng chiến trường kỳ
nơi thi ca lấp lánh

Quy Nhơn
khiêm nhường
mỗi ngày giàu thêm năng lượng
cao – rộng thêm ra
những công trình tiếp nối

Quy Nhơn
mỗi sáng mặt trời lên, như quả thị thơm
nắng trải vàng Bãi Xép, Bãi Bàu, Kỳ Co, Eo Gió…
núi Bà Hỏa, Vũng Chua… mây chiều bảng lảng
hương biển quyện hương rừng
lữ khách đường xa bịn rịn…

Quy Nhơn
không ồn ào
vẫn dạt dào cảm xúc
như bài thơ không lẫn vào đâu…

HOÀNG BẢO LINH

Từ khóa liên quan:

Chia sẻ

0 0 đánh giá
Article Rating
Theo dõi
Thông báo của

0 Comments
Cũ nhất
Mới nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
BÀI VIẾT LIÊN QUAN

Từ những chuyến mưa đầu

Đã lăn tới bãi bờ
chuyến mưa đầu
trên cơn chiều nồng nực
xua những phố hè vào cái lạnh mê man
trước khi mùa đông choàng sẫm

Trong đêm

Người đàn ông ngồi trong bóng tối 
nhìn bóng mình chảy qua khung cửa 
những khoảnh khắc cuộc đời như mộng du
tuổi nào ngày xanh mây tóc

Kẻ chăn trăng 

Biển đã không mơ đêm nay
Sau cú nhá máy vào lúc nửa đêm
Những con số được chép lại trong cặp mắt của bầy hải ly xếp từng lớp vào nhau

Phố núi mưa thu

Mùa thu rồi, phố núi trời mưa
Anh chợt nhớ vô cùng em yêu dấu
Cây đứng buồn chim không về đậu
Anh đứng buồn nhớ lại dáng tình xưa