Tháng Mười

(VNBĐ – Thơ). em đi ngày mỏng lá vàng
se trong vắng lặng dặm đàng thương yêu
đưa nhau mưa ít lạnh nhiều
bâng khuâng sương bạc bến chiều tràng giang

mênh mang bờ giậu hoa vàng
mùa thu qua thật nhẹ nhàng trong cây
trăng gầy độ ấy đến nay
mong nhau để lạnh bàn tay người cầm

đêm rồi trời chợt nổi giông
chiêm bao thấy bến mà không thấy người
em xa bờ bãi nương đồi
gió trên sông cứ từng hồi thổi lên.

PHẠM VĂN PHƯƠNG

(Văn nghệ Bình Định số 92 tháng 12.2020)

Từ khóa liên quan:

Chia sẻ

0 0 đánh giá
Article Rating
Theo dõi
Thông báo của

0 Comments
Cũ nhất
Mới nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
BÀI VIẾT LIÊN QUAN

Với cõi vô cùng

Quá khứ nhọc nhằn bỏ lại phía sau
Những sầu tủi vu vơ, những lụy phiền, ngang trái… 
Căn phòng tối tự mình khép lại…
Thắp sáng khung trời an nhiên

Định mệnh biết điều

Anh đến với em khi những vết xước đã thành trầm
Bụi thời gian trên áo em anh dịu dàng phủi sạch
Từng giọt lệ anh xâu thành chuỗi ngọc…
Rọi tia sáng vào… khởi sắc lung linh

Một khoảng trời riêng

Hai tuần sau khi Hannah và Mark kết hôn, cô đã phải lòng một người khác. Đó là buổi sáng đầu tiên cô trở lại văn phòng sau tuần trăng mật, cô gặp một người thanh niên đang chờ pha cà phê…

Phép màu lấp lánh

Vào mỗi đêm khuya, khi cả thế giới chìm vào giấc ngủ say và những ngôi sao bắt đầu rủ nhau chơi trốn tìm sau màn mây thì Giọt Sương lại lặng lẽ xuất hiện. Nó nhỏ xíu, tròn vo, trong veo…