Từ Tình Giang tôi lớn

(VNBĐ – Thơ).  Như trăm ngàn đứa trẻ
tôi lớn lên
từ làng Tình Giang từ Hòn Chồng Hòn Vợ
sông Tình tháp Bạc nghìn năm…

cây me tây vẫn còn đó
ngôi trường chỉ còn trong ký ức
con sông xưa giờ thành kênh dẫn nước
tắm cánh đồng no ấm quê hương

bao đứa trẻ hôm nay cắp sách đến trường
không ngây thơ như tôi vốc nước biển làm mực viết
những trò chơi game mê đắm
thời đại 4.0…

thế hệ chúng tôi dần dần râu tóc bạc phơ
chỉ có Tình Giang là luôn trẻ
chỉ những con đường luôn mới mẻ
các công trình thắp sáng những vì sao…

Từ Tình Giang tôi lớn
từ nỗi đau ông cha tôi ngẫm điều mất mát
cuộc sống kiếp người dẫu thế nào vẫn cứ hát
bài hát yêu thương…

LÊ BÁ DUY

Từ khóa liên quan:

Chia sẻ

0 0 đánh giá
Article Rating
Theo dõi
Thông báo của

0 Comments
Cũ nhất
Mới nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
BÀI VIẾT LIÊN QUAN

Sông quê

Muốn về tắm nước sông quê
Bờ sương ướt cỏ triền đê lạnh dày
Heo may nương gió hanh gầy
Vàng hoe như thể chân mây héo mùa

Nụ hôn mắt

Đã gặp cố nhân rồi
Thôi em, đừng ngoảnh mặt
Không hôn được bằng môi
Hãy mi bằng khóe mắt.