Từ trong huyền sử

(VNBĐ – Văn trẻ). 

Sinh ra từ sự tích mẹ trăm con
lịch sử là máu và nước mắt
không thôi mơ ước về bình yên no ấm

câu chuyện nước Việt nghìn đời chảy trong huyết quản mỗi con dân.

Đêm đêm gió thổi rát nỗi nhớ đất liền
người lính thức
chênh chao sóng
mênh mông gió
ta muôn đời gìn giữ đảo xa
phó thác mình dưới nắng mưa dông bão

hải phận này còn in bóng ngư dân.

Con cá rô lội đồng lũ đớp giọt mưa đầu mùa
bà mẹ ngồi bến sông nhìn cá ròng ròng đỏ mắt chiều mây
tháng Mười, con trăng không còn tỏ ngõ làng

khói trầm hương đốt giấc mơ nhà sư mắt buồn dưới mái hiên cũ nát.

Dãy Trường Sơn người lính già đi tìm đồng đội
hồn lính trận đêm neo tiếng cuốc kêu mé bìa rừng
mùa đông ở đây còn nguyên những cơn mưa lạnh
đóa hoa lan nở thầm lặng trong cái bóng khổng lồ của rừng cây
người mẹ già thắp nhang cho con
nghe hồn nước vọng từng tiếng mưa rừng gội cơn đau trong bùn đất

xương cốt có còn vẹn nguyên.

Ống tre thổi hồn nước Văn Lang bữa cơm
từ lửa rạ rơm huyền sử
giống Rồng Tiên còn dấu tích trên mặt trống đồng

bao đời còn ngân vang tiếng vọng…

TRẦN QUỐC TOÀN 

Từ khóa liên quan:

Chia sẻ

0 0 đánh giá
Article Rating
Theo dõi
Thông báo của

0 Comments
Cũ nhất
Mới nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
BÀI VIẾT LIÊN QUAN

Khi trời màu trứng sáo

Phía đó trời ẩn nhẫn pha sương
Nơi hành trình khói lạc chiều chảy ngược
Mùa vọng tiếng tha hương
Quay quắt nguyện cầu

Em ở đó, mơ mình trong lòng phố

Trảng đồi mùa trải tựa vạt ngâu
Em ở đó, gió nghiêng về phố
Nơi giấu anh giữa những trục tung hoành
Sóng cỏ lùa ngày rỗng buông nhanh
Trông về nơi có tiếng gọi ran của bầy se sẻ

Bóng người đã xa…

Chiều về qua ngõ ngày xưa
Nghe thương nhớ cũ cũng vừa xanh xao
Hiên nhà gió thổi xôn xao
Lời ru của mẹ ngọt ngào hương quê.

Giấc ngủ quê nhà…

Con trở về tìm lại dấu xưa
Giàn mướp đắng trước hiên nhà vẫn trổ
Con ong bầu đập cánh bay qua miền cổ tích
Khói lam chiều cay sóng mắt rưng rưng.