Quê nhà  

(VNBĐ – Thơ). 
Tổ dồng dộc lủng lẳng ngọn tre treo trong nỗi nhớ
tiếng chiền chiện thao thiết gọi con
    chưa đủ sức bay khỏi cánh đồng mùa gặt
ri rí những giọt ngoi Nam hiện nét em thắm vẻ thẹn thùa
thơm nồng hương dú dẻ
bẽn lẽn đem hơi thở trai tôi và những mùa trăng lỡ

giấu trước ngày vu quy.

Tôi tha phương mưu sinh bằng niềm tin quê nhà
đếm ngược thời gian
những hạt cát rơi qua kẽ tay
trài vào cảm xúc

già nua.

NGUYỄN DỰ

Từ khóa liên quan:

Chia sẻ

0 0 đánh giá
Article Rating
Theo dõi
Thông báo của

0 Comments
Cũ nhất
Mới nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
Phản hồi nội tuyến
Xem tất cả bình luận
BÀI VIẾT LIÊN QUAN

Tấm bảng hiệu cũ

Tiếng chuông chùa từng hồi ngân vang giữa không gian. Gần sáng rồi ư? Lài đếm theo từng nhịp chuông đổ chầm chậm, đều đều. Trằn trọc mãi bây giờ mới tìm được giây phút thanh tịnh

Cõi trời riêng

H’Nhiên không hề có ý định đến Hải Giang. Cô chỉ đang dạo quanh Quy Nhơn, lòng lâng lâng như đứa trẻ vừa cất giấu một bí mật xinh đẹp…

Thơ từ trại sáng tác “Huế quyến rũ”

Trung tuần tháng 4.2026, Liên hiệp các Hội VHNT thành phố Huế đăng cai tổ chức trại sáng tác chủ đề “Huế quyến rũ”. Tạp chí Văn nghệ Gia Lai chọn đăng một số bài thơ của các tác giả sáng tác ở trại…