Trong đêm đen một ngọn đèn sưởi ấm

(VNBĐ – Văn trẻ). 

Giọt mưa rớt xuống đất đai
và rơi vào đôi mắt người mất ngủ
tiếng của chiếc kim đồng hồ trên bức tường câm
cây đứng trong bóng tối
nơi một cơn bão đi qua
ngọn đèn cháy cô đơn trong giấc mơ người chết
mười năm, hai mươi năm hay trăm năm
nước mắt mùa thu là những chiếc lá vội rời cành
khi vẫn còn màu xanh…

Đêm, những cơn gió lạnh thổi
hoa chuối rừng nở đỏ lưng đồi
trong sâu thẳm đại ngàn
vọng tiếng thở than
con người tất cả là con người
hãy sống với thiên nhiên như mây trắng giữa trời xanh
hãy nghĩ rằng thiên nhiên như người mẹ
chúng ta cần những khu rừng già
để được chở che nuôi nấng qua những mùa dông bão.

Đêm, mưa miết trên máng xối
con chim bay lạc vào nhà,
mười năm, hai mươi năm hay trăm năm
em biết không
ngọn đèn cháy cô đơn để thắp sáng đêm đen
và mùa xuân được sinh ra trong lòng mùa đông lạnh giá.

NHIÊN ĐĂNG

Từ khóa liên quan:

Chia sẻ

0 0 đánh giá
Article Rating
Theo dõi
Thông báo của

0 Comments
Cũ nhất
Mới nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
BÀI VIẾT LIÊN QUAN

Khi trời màu trứng sáo

Phía đó trời ẩn nhẫn pha sương
Nơi hành trình khói lạc chiều chảy ngược
Mùa vọng tiếng tha hương
Quay quắt nguyện cầu

Em ở đó, mơ mình trong lòng phố

Trảng đồi mùa trải tựa vạt ngâu
Em ở đó, gió nghiêng về phố
Nơi giấu anh giữa những trục tung hoành
Sóng cỏ lùa ngày rỗng buông nhanh
Trông về nơi có tiếng gọi ran của bầy se sẻ

Bóng người đã xa…

Chiều về qua ngõ ngày xưa
Nghe thương nhớ cũ cũng vừa xanh xao
Hiên nhà gió thổi xôn xao
Lời ru của mẹ ngọt ngào hương quê.

Giấc ngủ quê nhà…

Con trở về tìm lại dấu xưa
Giàn mướp đắng trước hiên nhà vẫn trổ
Con ong bầu đập cánh bay qua miền cổ tích
Khói lam chiều cay sóng mắt rưng rưng.