Thơ dự thi của Thái An Khánh

(VNBĐ – Thơ dự thi).

Tiếng hát em

Ta thấy dòng trầm tích ngàn năm cựa quậy
Tuổi đôi mươi nhựa sống vút trào
Núi đồi trôi cùng trăng ra biển
Bờ eo nào neo giấc mơ thơm.

Ta lặng sâu vào tiếng hát em
Nhấm nháp vị đời nắng quái mưa sa
Lòng tịch nhiên ánh sáng hải hà
Con mắt biết mọi điều tan hợp.

Ta chạm tay vào tiếng hát em
Hương nở hoa thời gian huyền nhiệm
Cùng nhau bay vũ trụ khôn cùng
Hạnh phúc – tự do tuyệt đối…

 

Tự tình Bình Định

Núi Bà những hang đá diệu kì
Hòn Vọng Phu dõi mắt biển Đông
Tiếng cuốc nào vang vọng đâu đây

Sông Côn dải lụa xanh ngần
Bữa ấy đêm trăng em tắm
Anh lặng si như Từ Thức

Mảnh đất in dấu chân ba anh em
Mua bán trầu, học võ, tuyển binh
Năm Kỷ Dậu quân Thanh bạt vía
Giang sơn một dải cờ đào

Cụ Đào Tấn hậu tổ Tuồng Bình Định
Huỳnh Mai ngọn sóng nào còn vỗ
Mùa xuân ấy mai vàng cả núi
Chiều nhìn Thị Nại mây bay

Hải Giang kì quan miền nhiệt đới
Nao lòng du khách muôn phương
Con đường mang tên Xuân Diệu
Mịn màng bờ cát eo thon
Đêm mặn mòi phố hát
Bóng tháp xanh thuở ngàn năm
Vũ điệu Shiva và Shakti
Âm dương từ đó sinh sôi

Địa linh Bình Định ai khơi mạch
Ân nghĩa dày con cháu khắc ghi
Tiếp bước bản hùng ca bất diệt
Ơi quê hương khúc hát tự tình.

THÁI AN KHÁNH

Từ khóa liên quan:

Chia sẻ

0 0 đánh giá
Article Rating
Theo dõi
Thông báo của

0 Comments
Cũ nhất
Mới nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
BÀI VIẾT LIÊN QUAN

Một khoảng trời riêng

Hai tuần sau khi Hannah và Mark kết hôn, cô đã phải lòng một người khác. Đó là buổi sáng đầu tiên cô trở lại văn phòng sau tuần trăng mật, cô gặp một người thanh niên đang chờ pha cà phê…

Phép màu lấp lánh

Vào mỗi đêm khuya, khi cả thế giới chìm vào giấc ngủ say và những ngôi sao bắt đầu rủ nhau chơi trốn tìm sau màn mây thì Giọt Sương lại lặng lẽ xuất hiện. Nó nhỏ xíu, tròn vo, trong veo…

Dệt thương lên vải…

“Mày gửi thêm tiền về đi, thằng Duê bệnh rồi”. Thằng Puih chồng nàng gọi điện thoại giục giã lúc đã nửa đêm. Rồi chẳng kịp để nàng hỏi han gì thêm, nó vội vàng cúp máy…

Đất hát

Những buổi chiều, nước ôm chân ruộng
rặng bần lặng lẽ soi mặt trời rụng xuống chái nhà
tiếng vịt đập cánh rối bời trong giấc mơ bùn đất