Nở theo bước trẻ thơ lẫm chẫm

(VNBĐ – Văn học thiếu nhi).

Đừng chạy quá nhanh, con
hãy nhìn xuống dưới chân, con
người làm mẹ vội vã nói.

Bé không nghe lời dặn
vì mải ngước nhìn mây
ánh sáng xuyên qua, lấp lánh, trong suốt
cánh chuồn mỏng như hơi thở mùa thu, đỏ như tia nắng chiều qua xuống chơi và quên theo mặt trời về ngủ
đóa hoa vàng như mặt trăng
gió lần lữa hai má tơ non vuốt ve những sợi tóc mềm
quên mất phải mang về từ trần gian hương thơm và mật ngọt

hãy nhìn xuống dưới chân, con
chậm thôi, đi đã, đừng chạy
người làm mẹ lại nói
bé vẫn chạy lên phía trước, giơ tay và cười giòn tan
với những người bạn chỉ trẻ thơ mới thấy.

Bất chợt bé quay lại, bằng một cái nhìn, choàng ôm mẹ
khoảnh khắc trái tim người làm mẹ bừng lên
ánh sáng, cánh chuồn, đóa hoa, ngọn gió, và hơn thế nữa
niềm hạnh phúc chưa được biết bao giờ
nở theo bước trẻ thơ lẫm chẫm.

DUYÊN AN

Từ khóa liên quan:

Chia sẻ

0 0 đánh giá
Article Rating
Theo dõi
Thông báo của

0 Comments
Cũ nhất
Mới nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
BÀI VIẾT LIÊN QUAN

Dành dành trắng

Trăng lọt qua kẽ lá vẽ xuống nền gạch ẩm những hình thù loang lổ, méo mó. Ngoài khung cửa, một chiếc bóng nhỏ bé lướt qua. Trong màu áo trắng ngà loang loáng, thoạt nhìn Lam nhận ra bóng một cô bé…

Mùa hạ Tây Nguyên

Trong thơ anh có mùa hạ đỏ
Có dòng sông thơm vạt nắng vàng
Gió thổi ngày xanh thành cát bụi
Để một chiều mắt biếc đi hoang

Nhặt

Tôi ngồi nhặt nắng Giêng hai
Nhặt vần thơ lạc bên ngoài mái hiên
Ngày đi nhặt khắp mọi miền
Đêm về nhặt mọi ưu phiền nắng mưa

Mùa hạ

Hạnh phúc của mây là những ngày nắng cháy
hay những ngày mưa không thể phân biệt những ngày
áo cộc và giọt mồ hôi hồn nhiên khoái chí
lích chích cuối vườn con cào cào xanh