Nở theo bước trẻ thơ lẫm chẫm

(VNBĐ – Văn học thiếu nhi).

Đừng chạy quá nhanh, con
hãy nhìn xuống dưới chân, con
người làm mẹ vội vã nói.

Bé không nghe lời dặn
vì mải ngước nhìn mây
ánh sáng xuyên qua, lấp lánh, trong suốt
cánh chuồn mỏng như hơi thở mùa thu, đỏ như tia nắng chiều qua xuống chơi và quên theo mặt trời về ngủ
đóa hoa vàng như mặt trăng
gió lần lữa hai má tơ non vuốt ve những sợi tóc mềm
quên mất phải mang về từ trần gian hương thơm và mật ngọt

hãy nhìn xuống dưới chân, con
chậm thôi, đi đã, đừng chạy
người làm mẹ lại nói
bé vẫn chạy lên phía trước, giơ tay và cười giòn tan
với những người bạn chỉ trẻ thơ mới thấy.

Bất chợt bé quay lại, bằng một cái nhìn, choàng ôm mẹ
khoảnh khắc trái tim người làm mẹ bừng lên
ánh sáng, cánh chuồn, đóa hoa, ngọn gió, và hơn thế nữa
niềm hạnh phúc chưa được biết bao giờ
nở theo bước trẻ thơ lẫm chẫm.

DUYÊN AN

Từ khóa liên quan:

Chia sẻ

0 0 đánh giá
Article Rating
Theo dõi
Thông báo của

0 Comments
Cũ nhất
Mới nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
Phản hồi nội tuyến
Xem tất cả bình luận
BÀI VIẾT LIÊN QUAN

Buông bỏ

Làm sao để tìm ra kẻ đó? Câu hỏi len lỏi vào cả trong giấc mơ của gã. Nhiều đêm, gã thấy Thắng về, kể cho gã nghe rất nhiều chuyện nhưng mỗi khi nhắc đến đám người đó thì Thắng lại biến mất…

Những ngọn gió đi lạc…

Người ta bảo gió tự do, gió đi đâu cũng được, gió có thể rời bỏ mọi thứ mà không mang theo bất cứ gì, nhưng không ai biết gió cũng có những ngày lạc đường, cũng có những khúc quanh không lối thoát

Những hoài nhớ linh thiêng

Chỉ kịp mang bông lúa đượm vàng
Mẹ bật theo chuyến xe rất hiếm
dằm trăng rút nhỏ, một mẻ nắng quắt khô
ngõ Bạch Đàn hương thơm phất phơ gọi mẹ

Trực giác

Con mơ mướt mát bìa đồi kín xanh
gieo mình trong đất đỏ
mai về sẽ không dại vàng
cùng người dọn tiếng gầm của trưa
ngủ bên tiếng cồng trong vọng.