Nước mắt đảo xa

(VNGL – Thơ).

Cho tôi khóc giữa bốn bề sóng biển
Nước mắt hòa vị muối
Lòng đại dương ôm thêm giọt mặn

Biển có đầy thêm?

Ráng chiều nhuộm những ngôi mộ gió
Người lênh đênh có tìm được tên mình
trên tấm bia rêu phong
Người gánh cát lấp đầy ruộng. Gió đẩy cát bay
Đời cát quẩn quanh

Thời gian như dấu hỏi neo trên đá xám màu năm tháng

Đôi mắt người đàn bà ngóng biển
Đôi mắt trũng sâu những đêm không ngủ
Những thân tàu như lá dập dềnh

Giữa biển khơi nơi nào cũng sinh ra bão

Bao nhiêu linh hồn nương vào đâu
Những ngôi mộ gió hiền như nụ cười chắt ra từ biển
Chỉ có cát bay bụi mắt chiều

Thêm giọt mặn tan vào lòng đại dương thăm thẳm…

ĐÀO AN DUYÊN

Từ khóa liên quan:

Chia sẻ

0 0 đánh giá
Article Rating
Theo dõi
Thông báo của

0 Comments
Cũ nhất
Mới nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
BÀI VIẾT LIÊN QUAN

Tĩnh thu

Mùa treo đêm lên mắt nhãn
gió đọc trộm bậc cầu thang
sương đậu mái vòm cong
mỗi giọt trong như mắt trẻ
vũng nước rửa mặt bầu trời
nước trời cùng sáng

Hương nhài cũ chưa tan

Khi những cánh diều không cõng nổi ước mơ
Ta biết nói gì cùng mùa hạ
Giá có thể trở lại làm đứa trẻ sà vào lòng mẹ
Khóc một trận hả hê

Giấc mơ chữ

Cõng mình qua cánh đồng thiếu nữ
gặp trong veo rạng rỡ nét cười
gặp ngác ngơ mắt nhìn con gái
môi hồng say đắm dệt thanh xuân

Biển khóc

Cạn lòng đêm biển khóc những cánh buồm
chấm hải đăng không quang vào khơi thẳm
rẽ vào đâu
bốn bề bủa sóng