Khoảnh khắc

(VNGL – Thơ).

Mưa trải căm căm
Thung lũng chìm trong ánh đèn mờ ảo
Mái nhà chụm tìm hơi ấm
Khói thở lên nằng nặng chiêm bao

Ngàn năm thông xanh
Những bông hoa như cúc cài lại ánh nhìn bàng bạc
Hơi sương buốt dấu cố cung

Chậm bước chân
Vạch một đường bay qua muôn thế kỉ
Mình như kẻ lạc đường
Rẽ ngả nào cũng không tìm thấy lối
Chỉ gặp toàn xanh

Mưa ràn rạt qua thung
Ánh đèn khuất sương chìm đêm lặng
Khuyết mình
Mơ lối về cố cung nở đầy bông cúc dại…

ĐÀO AN DUYÊN

Từ khóa liên quan:

Chia sẻ

0 0 đánh giá
Article Rating
Theo dõi
Thông báo của

0 Comments
Cũ nhất
Mới nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
BÀI VIẾT LIÊN QUAN

Giấc mơ chữ

Cõng mình qua cánh đồng thiếu nữ
gặp trong veo rạng rỡ nét cười
gặp ngác ngơ mắt nhìn con gái
môi hồng say đắm dệt thanh xuân

Biển khóc

Cạn lòng đêm biển khóc những cánh buồm
chấm hải đăng không quang vào khơi thẳm
rẽ vào đâu
bốn bề bủa sóng

Sông quê

Muốn về tắm nước sông quê
Bờ sương ướt cỏ triền đê lạnh dày
Heo may nương gió hanh gầy
Vàng hoe như thể chân mây héo mùa