Ngày cha không còn nữa

(VNGL – Thơ).

Con muộn màng cầm lấy đôi bàn tay
khi cha không còn nữa
ánh mắt dịu hiền cha giấu niềm chất chứa
đã không còn
trong cái vuốt mắt chiều nay

Mưa rì rào
gió thổi thốc hàng cây
con bước đi trên đầu khăn tang trắng
tiếng gọi “cha ơi”
vọng về trong thinh lặng
cha đi rồi
cha đã đi thật rồi

Kể từ giờ con là kẻ mồ côi
con không tin
dẫu cho bày trước mắt
bàn tay cha
con níu ghì nắm chặt
chờ một câu trả lời
thường ngày đôi khi con làm ngơ

Trong giọt nước mắt tràn
là ký ức tuổi thơ
tiếng vỗ tay
sau bước đi chập chững
những cái ôm
vỗ về chiều cưng nựng
trên vai cha
bao la cả bầu trời

Đêm buông dần
ánh lửa hồng chơi vơi
thắp nén nhang
con cúi đầu quỳ lạy
“cha ơi cha” muộn màng
“con xin lỗi”
cha bây giờ
trong nghi ngút khói bay…

NGUYỄN MỸ LINH

Từ khóa liên quan:

Chia sẻ

0 0 đánh giá
Article Rating
Theo dõi
Thông báo của

0 Comments
Cũ nhất
Mới nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
Phản hồi nội tuyến
Xem tất cả bình luận
BÀI VIẾT LIÊN QUAN

Bóng cha

Trên cánh đồng…
tuổi ấu thơ cha chở tôi đi
bạt ngàn cỏ xanh, bạt ngàn mây trắng
cha bảo sống phải biết nhìn trời đất

Giấc mơ phai

Vẫn còn đó một mái nhà bình dị
từng chiều nghé ọ gọi hoàng hôn
cha úp lại nỗi buồn trên từng viên ngói vỡ
thời gian đã phủ bóng mờ

Biết ơn

Nghìn năm màu nắng non xanh
bao nhiêu chớp mắt đã thành biển dâu
đời mình cạn, đời mình sâu
biết ơn mây trắng dang đầu hồn nhiên

Giếng làng

Nhà tôi ở cạnh giếng làng
Giếng khơi kể cũng đã ngàn năm non
Thuở em mười sáu trăng tròn
Gánh đầy ắp tiếng cười giòn rất duyên