Mảnh trăng đôi 

(VNGL – Thơ).

Người đàn bà soi mình trong gương
thấy hai khuôn mặt
một dịu dàng, một lặng lẽ
nửa nghiêng về căn bếp

nửa mơ trời xa – nơi gió thổi qua những giấc mơ quên.

Buổi sáng, chị là ngọn lửa
đánh thức từng hơi thở trong ngôi nhà
đong yêu thương bằng muỗng canh, bát gạo

giữa tiếng đồng hồ.

Buổi tối, khi mọi tiếng động tan đi
chị ngồi khâu lại khoảng trống
từng đường kim rút ra từ ước mơ cất giữ

trong ngăn kéo – cùng vài sợi tóc rụng vì ngày dài.

Có ai nghe thấy tiếng nửa kia của chị gọi?
nửa muốn bay – nửa níu lại
mảnh trăng trên cao cũng hóa đôi:
một nửa soi chồng con

một nửa soi bóng chị.

Người đàn bà mang hai mùa trong ngực
vừa nắng vừa mưa
vừa khát vừa cam lòng
chị lặng lẽ đi qua đời mình
như đi trên sợi chỉ

giữa bổn phận và tự do.

Đêm xuống, trăng vẫn tròn đâu đó
nhưng trong mắt chị
chỉ còn lại

một mảnh trăng đôi.

MIÊN LINH

Từ khóa liên quan:

Chia sẻ

0 0 đánh giá
Article Rating
Theo dõi
Thông báo của

0 Comments
Cũ nhất
Mới nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
BÀI VIẾT LIÊN QUAN

Dành dành trắng

Trăng lọt qua kẽ lá vẽ xuống nền gạch ẩm những hình thù loang lổ, méo mó. Ngoài khung cửa, một chiếc bóng nhỏ bé lướt qua. Trong màu áo trắng ngà loang loáng, thoạt nhìn Lam nhận ra bóng một cô bé…

Mùa hạ Tây Nguyên

Trong thơ anh có mùa hạ đỏ
Có dòng sông thơm vạt nắng vàng
Gió thổi ngày xanh thành cát bụi
Để một chiều mắt biếc đi hoang

Nhặt

Tôi ngồi nhặt nắng Giêng hai
Nhặt vần thơ lạc bên ngoài mái hiên
Ngày đi nhặt khắp mọi miền
Đêm về nhặt mọi ưu phiền nắng mưa

Mùa hạ

Hạnh phúc của mây là những ngày nắng cháy
hay những ngày mưa không thể phân biệt những ngày
áo cộc và giọt mồ hôi hồn nhiên khoái chí
lích chích cuối vườn con cào cào xanh