Hồi âm

(VNGL – Thơ).

Em cũng không biết mình là ai nữa
sao mời anh gõ cửa

cuộc đời em?

Lại không được đến ban đêm
không đến lúc mặt trời hóa thân thành mặt trăng

hay mặt trăng hóa thân thành mặt trời

Không đến lúc em buồn đời
muốn phá tung khuôn phép
không đến lúc em làm thơ và đọc sách
không đến lúc em mang nụ cười của người
mất hết hy vọng và niềm tin!
Vâng!
anh sẽ gõ cửa khi mặt trời mặt trăng chân thật nhất
khi em không rơi nước mắt
khi em không se sắt trước trang thơ

đau nỗi đau thất vọng!

Anh sẽ biến chúng mình thành sóng
biến chúng mình thành mây
sóng vỗ
mây bay
em tha hồ thênh thang cao rộng

tự do hờn, tự do giận, tự do… say!

VĂN TRỌNG HÙNG

Từ khóa liên quan:

Chia sẻ

0 0 đánh giá
Article Rating
Theo dõi
Thông báo của

0 Comments
Cũ nhất
Mới nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
BÀI VIẾT LIÊN QUAN

Đất hát

Những buổi chiều, nước ôm chân ruộng
rặng bần lặng lẽ soi mặt trời rụng xuống chái nhà
tiếng vịt đập cánh rối bời trong giấc mơ bùn đất

Mùa hạ Tây Nguyên

Trong thơ anh có mùa hạ đỏ
Có dòng sông thơm vạt nắng vàng
Gió thổi ngày xanh thành cát bụi
Để một chiều mắt biếc đi hoang

Nhặt

Tôi ngồi nhặt nắng Giêng hai
Nhặt vần thơ lạc bên ngoài mái hiên
Ngày đi nhặt khắp mọi miền
Đêm về nhặt mọi ưu phiền nắng mưa

Mùa hạ

Hạnh phúc của mây là những ngày nắng cháy
hay những ngày mưa không thể phân biệt những ngày
áo cộc và giọt mồ hôi hồn nhiên khoái chí
lích chích cuối vườn con cào cào xanh