Tự vấn

(VNGL – Thơ). 

Người đi mái đẩy chèo đưa
Gió vây. Thuyền lách. Lưới thưa. Ngược chèo
Người về bến cũ buông neo
Buồm phai. Muối nhạt. Rót chiều vào đêm
Men xưa. Rượu mới. Bình quen
Sóng giờ đã bạc. Trăng liềm đã xa
Khi vui chực muốn vỡ òa
Khi buồn lặng ngấm xót xa vào lòng
Biển thì thẳm. Sông thì trong
Nông sâu. Bồi lở. Vẫn không thấu bờ
Bao giờ mái mỏi, chèo thưa
Người dưng đừng cạn. Non trưa mới chiều.

NGUYỄN NGỌC PHÚ

Từ khóa liên quan:

Chia sẻ

0 0 đánh giá
Article Rating
Theo dõi
Thông báo của

0 Comments
Cũ nhất
Mới nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
Phản hồi nội tuyến
Xem tất cả bình luận
BÀI VIẾT LIÊN QUAN

Viết trên dòng Pô Cô

Hào hùng cất ở đáy sông
phía thượng nguồn nỗi đau không chảy lại
độc mộc thả về bóng nước
rã nguyên vẹn hình hài
không nứt dấu ban sơ

Lưng cha

Vệt nắng quét qua thung cuối ngày
Loang loáng trên vai cha
Trượt theo những giọt mồ hôi
Nhát cuốc
Vục vào lòng đất

Không dấu vết

Những ý tưởng biến mất
Không dấu vết
Tôi đi tìm lại những giọt mưa

Cầm tay bể cạn

Màu mắt em pha nắng
Trời thản nhiên cao hơn
Vài hạt mầm vũ trụ
Đã xanh thêm dỗi hờn