(VNGL – Thơ).
Đưa em xuôi hai tay
Đưa em tóc dựng đứng
Chân, huyệt sâu, đá cứng
Dung nham, tàn, dung nham
Đường dài hơn tầm mắt
Em dài hơn ký ức
Bụi mù nào cho tôi
Kỷ niệm nào miệng vực?
Lời nào dao nát mặt?
Tiếng nào qua vuốt mắt
Đưa em khuỵu hai chân
Lưỡi run Ba La Mật
Môi em phòng hơi ngạt
Ngực em ghế điện êm
Những lông tơ thòng lọng
Tôi tử tù từng đêm
Đưa em dài cơn điên
Cười gãy cành cúc trắng
Cười mười năm chết lặng
Tôi cười như cầu kinh
Đưa em đường lân tinh
Tôi cháy, thời gian cháy
Sáng lối em thanh bình.
THỤC LINH
