Chiếc bóng

(VNGL – Thơ).

Chiều rơi chiếc bóng qua thềm
Thời gian lặng lẽ gợi thêm nỗi người
Bao năm gió bụi một thời
Ngoảnh nhìn chỉ thấy bóng đời chênh chao
Sân xưa cỏ mọc xanh rào
Dấu chân năm cũ rơi vào lãng quên
Bếp nghèo khói đã ngủ quên
Mẹ như chiếc bóng bên hiên đợi chiều
Một đời lặng lẽ thương yêu
Giờ theo ngọn gió hiu hiu cuối vườn
Con đi qua mấy đoạn trường
Giật mình tóc đã nhuốm sương tự hồi
Bóng mình đổ xuống đơn côi
Nghe như bóng mẹ lần hồi phía sau
Mai kia khép lại nhịp cầu
Bóng con xin đổ chung màu… bóng xưa.

THU NGUYỆT

Từ khóa liên quan:

Chia sẻ

0 0 đánh giá
Article Rating
Theo dõi
Thông báo của

0 Comments
Cũ nhất
Mới nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
Phản hồi nội tuyến
Xem tất cả bình luận
BÀI VIẾT LIÊN QUAN

Mỏng manh

Ai kể chuyện mặt trời
ai gánh biển lên non
nghĩa cả tình sâu mòn mỏi héo hon
trăm năm ngàn năm lòng chưa bao giờ hóa đá

Trong trái tim của người làng tôi

Trong màu áo của người làng tôi
Có cái nắng miền Trung chan chát mặt người 
Có tiếng nước sông đêm âm thầm khua mái dầm ngược bến
Có câu hát hò khoan trên bãi khuya

Những thanh âm cuộc sống

Biển vẫn dâng trào con sóng
Cá tôm ngụp lặn bao ngày
Góc ruộng trâu nằm quên ngủ
Ngẩng đầu nhìn cánh vạc bay

Ký ức dã quỳ

Lặng lẽ vàng trong đồi núi
Mang mang một nét dã quỳ
Sương chùng thời gian ngưng đọng
Thẫn thờ những dấu chân đi.