(VNGL – Thơ).
Sương đã tan rồi
mây đã trắng
đò vừa rẽ đôi dòng nước rời đi
Ta vừa rời bến thuyền
chia giấc mơ của người xuôi biển
ai trở lại ngôi nhà xưa ngồi đó
bóng thời gian phủ kín mái đầu
Ai kết lại hoàng hôn
một chặng đường đã vừa đêm tối
ai nhóm lửa
thắp lên tim người đã nguội
Ai kể chuyện mặt trời
ai gánh biển lên non
nghĩa cả tình sâu mòn mỏi héo hon
trăm năm ngàn năm lòng chưa bao giờ hóa đá
Sương đẫm vai rồi
trăng đã khuyết
mái dầm vừa khua nước rời đi.
TRƯƠNG CÔNG TƯỞNG