(VNGL – Văn trẻ).
Những buổi chiều, nước ôm chân ruộng
rặng bần lặng lẽ soi mặt trời rụng xuống chái nhà
tiếng vịt đập cánh rối bời trong giấc mơ bùn đất
Nhà tranh vách nứa
những ngọn gió trở mùa khảm vào tim
mùi rơm khét nắng
sau nụ cười mẹ tôi
bóng cha mờ trong hơi đất ẩm
nội tôi ngồi hong ký ức
trên chiếc chõng tre mòn cạnh bếp.
Ngọn đèn dầu leo lét
thắp lên hàng vạn nỗi niềm
ngày nội giấu cơm trong bồ lúa
đêm nghe tiếng súng vọng ngang đồng
trăn trở mênh mông.
Tiếng đờn kìm ai gảy… xự xang xáng hò
bọn ễnh ương gọi tình nơi rặng ô rô
đêm mưa xào xạc lúa non
đời dãi dầu khốn khó.
Chợt nghe tiếng ru trong vắt hồn quê
thấy mặt trời gối đầu vào đám mây đỏ rực
không đong đếm nổi tuổi thơ thong thả trôi đi
chỉ còn căn bếp nghèo, dưa, cà, mắm, muối,…
mang nặng nghĩa tình, thiêng liêng xứ sở.
Mẹ tôi với đôi chân lấm bùn
đi qua mùa nắng, đất nặng trên vai
mồ hôi hòa cùng hạt gạo thơm hơi gió chướng
quanh căn bếp quê
mẹ đốt lửa
thắp lên những khởi đầu của một đứa trẻ
không hay biết phía sau mình
là cả khoảng trời lặng lẽ và hy sinh.
Cánh diều bay đi
bay xa
bay tới chân trời
nơi tôi từng thấy…
PHAN ĐẠI DUY

