(VNGL – Thơ).
Một mai sương gió dặm trường
bậu gom quần áo ra đường đón xe
còn ta gánh một ơ hờ
ngồi dòm mây trắng mà thờ từ đây
Biết ngày vừa mới hao gầy
ta gieo tiếng khổ để rầy lòng nhau
ngỡ mình dệt gấm nên màu
ngờ đâu chỉ có nỗi đau bậu ờ
Tình lơ thơ nghĩa lơ mơ
thì thâu thâu thớ đâu bờ cút côi
ta thương ta nhớ bậu cười
một vành trăng sáng khơi khơi giữa mùa.
ĐÀO ĐỨC TUẤN