(VNGL – Thơ).
“Mỗi một người đều có một khu rừng thuộc về bản thân…” (Murakami Haruki)
“Mỗi người đều có một khu rừng…”
có thể là một chiều thơ ấu
tiếng mẹ đồng xa
hay một chuyện tình phôi phai màu dĩ vãng
Murakami nói khu rừng vẫn luôn ở đó
dù ta chưa từng đi qua
dù giữa chúng ta là nghìn trùng ngôn ngữ
và nỗi cô đơn đâu thể gọi cùng.
Không hẳn thế đâu!
có lúc số phận bắt ta
từ núi đồi bước ra
từ cỏ cây lớn lên
từ nỗi buồn ở lại.
Hẳn rồi miền xanh
kìa ô cửa trước thời gian phân mảnh
kìa khu rừng trồi lên từ nỗi cô đơn
hay bầy sâm cầm một triền sông buốt gió.
Đã bao lần những khu rừng đi qua nhau
mỗi vết xước trên da hay niềm đau cất giấu
từ tiếng dế biệt ly mùa hạ
ta nhớ khói bếp vương áo mẹ
và tiếng cha vọng khuất sau đồi.
Bây giờ một chiều nghiêng trôi
Murakami, ông ta nói đúng hay ta chớm hiểu
những ngạch gió phổ vào ta rời rạc
cho mênh mang ký ức gọi về.
NGUYỄN THỊ DIỄM