(VNGL – Thơ).
Có thể Người đã chán ngôi vua
Mệt mỏi những trắng đen ngày ngày tung hô vạn tuế
Có thể Người nghĩ ngai vàng rồi cũng thành dâu bể
Có thể… Nhân gian tự cổ vốn vô thường!
Đến với núi rừng dầu dãi gió sương
Càng yêu hơn thần dân trăm họ
Hướng chúng sanh thiện tâm qua câu kinh tiếng mõ
Nhưng một tấc đất của cha ông cũng chung tay gìn giữ
Chốn thiền môn không xa lánh cõi đời!
Hơn bảy trăm năm thế sự đổi dời
Chân lý ấy vẫn sáng ngời cùng non nước
Về Yên Tử theo gió mây nhẹ bước
Trước Phật hoàng ta bỗng thấy… ta hơn!
VĂN TRỌNG HÙNG