Sông quê

(VNGL – Thơ).

Muốn về tắm nước sông quê
Bờ sương ướt cỏ triền đê lạnh dày

Heo may nương gió hanh gầy
Vàng hoe như thể chân mây héo mùa

Hỏi chiều con nước đầy chưa?
Mà sông trơ đáy như vừa rêu phong…

Đêm treo cây bẹo phơi lòng
Nỉ non là khúc hừng đông… thương hồ

Nhịp chèo khuấy sóng hư vô
Mẹ ngồi khâu những nhấp nhô bến bờ

Khuya xa gió thốc cơn mơ
Rũ làn sương mỏng dại khờ mùa trăng

Lục bình khoe sắc tím giăng
Nợ duyên mấy cũng dùng dằng thế thôi

Đò xưa cặp bến khác rồi
Sông xưa nay cũng chia đôi ngả về

Chân trần mỏi phía tái tê
Rưng rưng nhánh nhớ dầm dề mùa qua

Thôi về, tắm nước sông xa
Vốc bùn gội hết nhạt nhòa tháng năm…

HUỲNH THÚY KIỀU

Từ khóa liên quan:

Chia sẻ

0 0 đánh giá
Article Rating
Theo dõi
Thông báo của

0 Comments
Cũ nhất
Mới nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
BÀI VIẾT LIÊN QUAN

Nụ hôn mắt

Đã gặp cố nhân rồi
Thôi em, đừng ngoảnh mặt
Không hôn được bằng môi
Hãy mi bằng khóe mắt.

Phật hoàng Trần Nhân Tông

Có thể Người đã chán ngôi vua
Mệt mỏi những trắng đen ngày ngày tung hô vạn tuế
Có thể Người nghĩ ngai vàng rồi cũng thành dâu bể
Có thể… Nhân gian tự cổ vốn vô thường!