(VNGL – Thơ).
Đồng đội ơi
thẳm xa rồi
chỉ những mảnh đạn, chốt mìn còn gần mãi
Lúc này
ngực rừng thêu tên mày
bầu trời trắng xóa đằm mưa
hai vệ đường hàng cây run lạnh
xếp đôi hàng
quân phục bạc sờn
bao giọt nước mặn thầm thì
đừng tràn ra trũng mắt
Đồng đội chúng mình nhiều bước chân thật giả
tròn, khuyết đất bùn
trên ngực
từng chiếc phù hiệu thương binh, cựu binh đã ghim trầy hàng chỉ
Chiều nay
đôi nạng gỗ lâu năm theo về đắp mộ
bọn tao đứng hàng dọc
sau mày
một mình mày
hàng ngang
Qua đất
nối trời
xuyên trái tim tao.
CAO NGUYÊN QUYỀN