(VNGL – Thơ).
Những điều chưa nói với em
Từ lâu tim đã ươm mềm lời duyên
Bạc đầu đời vẫn chưa yên
Phong ba chi lắm muộn phiền tóc xanh!
Mưa đền cây
Ngọt trái lành
Lẽ đâu cay đắng riêng dành phần em?
Gần bên sao cứ lặng im
Cách chia rồi lại kiếm tìm xót xa!
Một đời phiêu bạt hào hoa
Ta xem thành bại như là hư không
Oan khiên từ độ dứt vòng
Lạnh hồn cố xứ bềnh bồng thân xa!
Thôi em về bến mười ba
Hái cho nhau đóa trăng tà quạnh hiu!
ĐẶNG QUỐC KHÁNH