Hồi môn

(VNBĐ – Thơ).

Người đàn ông đan rổ dưới ánh trăng
hát vở tuồng Tiết Giao đoạt ngọc
đêm ấy xanh
bầy nhái đồng gõ phách
hồi môn cho con gái mình tình yêu văn chương

Cha giăng câu đón gió mười phương
di cảo lòng con câu hò trên nước
thuở mẹ môi hồng
thuở con lội ngược
người dưng sao dạ vấn vương?

mẹ bày con giữ gót chân hường
Chiếc áo mùa thu
hoàng hôn lá đỏ
dáng văn nhân chiều xuân qua ngõ
ai xui con biết bồi hồi?

Cha mẹ hồi môn cho con ánh nắng nguyên khôi
con rung động trước điều giản dị
Nhan sắc không viết lời hoàn mỹ
mắt nhìn lưu nét đẹp trong con.

LÊ THỊ KIM TIẾT

(Văn nghệ Bình Định số 99 tháng 7.2021)

Từ khóa liên quan:

Chia sẻ

0 0 đánh giá
Article Rating
Theo dõi
Thông báo của

0 Comments
Cũ nhất
Mới nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
Phản hồi nội tuyến
Xem tất cả bình luận
BÀI VIẾT LIÊN QUAN

Tấm bảng hiệu cũ

Tiếng chuông chùa từng hồi ngân vang giữa không gian. Gần sáng rồi ư? Lài đếm theo từng nhịp chuông đổ chầm chậm, đều đều. Trằn trọc mãi bây giờ mới tìm được giây phút thanh tịnh

Cõi trời riêng

H’Nhiên không hề có ý định đến Hải Giang. Cô chỉ đang dạo quanh Quy Nhơn, lòng lâng lâng như đứa trẻ vừa cất giấu một bí mật xinh đẹp…

Thơ từ trại sáng tác “Huế quyến rũ”

Trung tuần tháng 4.2026, Liên hiệp các Hội VHNT thành phố Huế đăng cai tổ chức trại sáng tác chủ đề “Huế quyến rũ”. Tạp chí Văn nghệ Gia Lai chọn đăng một số bài thơ của các tác giả sáng tác ở trại…