Giấc mơ mang bóng con diều

(VNBĐ – Văn trẻ).

Lâu lắm không về lại quê cũ
mơ hồ trôi xa…

thấy mình giống con chim trên cây xiêm già
khát tự do
muốn vục mỏ bẩy cửa lồng
cong sắt
hướng phía mặt trời

gió heo may thốc gốc rạ mồ côi
tháng Ba mót hạt thóc gầy gằm nơi đụm cỏ
hạt vỡ
nở đóa hàn vi.

mùa vẫn rít lên đáo hạn kỳ
cõng trên vai hanh mòn khuôn mẹ
Tiếng thở dài rất khẽ
thõng thượt đêm…

đung đưa cha đốt bấc đèn
bằng giấc trưa vương mùi rơm nếp
cầu Ngói, chợ Lương(*) có biết?
thành phố tôi đi không khói đốt đồng!

mênh mông
bóng con diều nhỏ
lững thững trôi…

(*) Cầu Ngói, chợ Lương (Địa danh Nam Định).

LÊ NHI

(Văn nghệ Bình Định số 101 tháng 9.2021)

Từ khóa liên quan:

Chia sẻ

0 0 đánh giá
Article Rating
Theo dõi
Thông báo của

0 Comments
Cũ nhất
Mới nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
BÀI VIẾT LIÊN QUAN

Khi trời màu trứng sáo

Phía đó trời ẩn nhẫn pha sương
Nơi hành trình khói lạc chiều chảy ngược
Mùa vọng tiếng tha hương
Quay quắt nguyện cầu

Em ở đó, mơ mình trong lòng phố

Trảng đồi mùa trải tựa vạt ngâu
Em ở đó, gió nghiêng về phố
Nơi giấu anh giữa những trục tung hoành
Sóng cỏ lùa ngày rỗng buông nhanh
Trông về nơi có tiếng gọi ran của bầy se sẻ

Bóng người đã xa…

Chiều về qua ngõ ngày xưa
Nghe thương nhớ cũ cũng vừa xanh xao
Hiên nhà gió thổi xôn xao
Lời ru của mẹ ngọt ngào hương quê.

Giấc ngủ quê nhà…

Con trở về tìm lại dấu xưa
Giàn mướp đắng trước hiên nhà vẫn trổ
Con ong bầu đập cánh bay qua miền cổ tích
Khói lam chiều cay sóng mắt rưng rưng.