Giọng quê

(VNBĐ – Thơ). 

Xa quê ngót nửa đời mình
Gặp đâu, được dịp, là… Bình Định vang
Phương ngôn từng chữ đeo mang
Thao thao ngữ điệu thôn làng rạ rơm

Bao năm lai chút Sài Gòn
Tiếng phai, chứ giọng An Nhơn không mờ
Muôn màu muôn vẻ điểm tô
Cứ chơn chất Nẫu, khỏi phô phang gì

Bia đầy, tự động nâng ly
Mồi vun, nem chả tré bì… sớt san
Khề khà nỗi dọc niềm ngang
Rề rà nhằm… níu trời đang chiều gần

Kim giây thôi nhúc nhích dần
Cho hoàng hôn khóa bước chân đêm về
Cho người xứ Nẫu giành khoe
Giữa Sài thành giọng nhà quê của mình…

NGUYỄN THÁI DƯƠNG

(Văn nghệ Bình Định số 104 tháng 12.2021)

Từ khóa liên quan:

Chia sẻ

0 0 đánh giá
Article Rating
Theo dõi
Thông báo của

0 Comments
Cũ nhất
Mới nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
BÀI VIẾT LIÊN QUAN

Chiếc lá mơ ước

Trong khu rừng này, ai cũng biết Dơi Nhỏ không thể nhìn thấy màu sắc. Đôi mắt của họ nhà Dơi Nhỏ vốn chỉ quen với bóng đêm đen trắng, lại thêm chứng mờ mắt bẩm sinh khiến cậu không nhìn thấy gì rõ ràng dưới ánh mặt trời…

Bàn tay ngoại

Tay gầy run gió già nua
Vá cho con cả những mùa nắng oi
Bàn tay nhặt tiếng chim trời
Đan thành nhịp võng ru đời mênh mông

Chú nhện giăng tơ

Kéo tơ qua ngọn gió
Vắt sang sợi nắng hồng
Đi lại giữa không trung
Nhện như đang diễn xiếc.

Bềnh bồng thân xa

Những điều chưa nói với em
Từ lâu tim đã ươm mềm lời duyên
Bạc đầu đời vẫn chưa yên
Phong ba chi lắm muộn phiền tóc xanh!