Mùa thu khép

(VNBĐ – Văn trẻ).

Mùa thu còn ngái ngủ
Khóe mắt rướm giọt sương
Ô cửa chung cư ngọn đèn chưa tắt
Mảng địa y úa tự bao giờ?
Mưa!

Đất lành không còn hít căng lồng ngực
Làm sao giữ được đàn chim đang mùa di trú
để bóng đừng rớt xuống lòng sông thăm thẳm
vẳng thanh âm đau đáu rít từ cuống họng?
Bay!

Bay về khoảng trống tò vò
Tựa những phím đàn Kalimba chĩa lên bầu trời xanh biếc
Vụn từng mảnh,
xâm thực vào tế bào bạch cầu
từng nốt trầm khe khẽ
dạo lên bản giao hưởng mùa thu.
Mở ra rồi khép lại…

Mùa thu rơi qua kẽ tay
Ướt trang nhật ký cuối cùng
Một vòng đời,
hoặc một phần cuộc đời đăm chiêu nhìn lại
Khép hạt nắng vàng bên rèm cửa
Gió heo may vẫy phố bước sang mùa.

KHỔNG TRƯỜNG CHIẾN

(Văn nghệ Bình Định số 108 tháng 4.2022)

Từ khóa liên quan:

Chia sẻ

0 0 đánh giá
Article Rating
Theo dõi
Thông báo của

0 Comments
Cũ nhất
Mới nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
Phản hồi nội tuyến
Xem tất cả bình luận
BÀI VIẾT LIÊN QUAN

Những ngọn gió đi lạc…

Người ta bảo gió tự do, gió đi đâu cũng được, gió có thể rời bỏ mọi thứ mà không mang theo bất cứ gì, nhưng không ai biết gió cũng có những ngày lạc đường, cũng có những khúc quanh không lối thoát

Những hoài nhớ linh thiêng

Chỉ kịp mang bông lúa đượm vàng
Mẹ bật theo chuyến xe rất hiếm
dằm trăng rút nhỏ, một mẻ nắng quắt khô
ngõ Bạch Đàn hương thơm phất phơ gọi mẹ

Trực giác

Con mơ mướt mát bìa đồi kín xanh
gieo mình trong đất đỏ
mai về sẽ không dại vàng
cùng người dọn tiếng gầm của trưa
ngủ bên tiếng cồng trong vọng.

Mưa dông

Hồi đó, tôi lên chín. Út Chẵn mười hai. Bờ rào dâm bụt rừng rực đỏ là ranh giới nhà anh và nhà tôi. Nhà nào cũng thấp lè tè, nên đám con nít thay phiên bắt thang leo lên những mái ngói phủ rêu xanh…