Người lính phục viên và những đàn ong

(VNBĐ – Thơ).

(Tặng CCB Ngô Hoài Hiểu, người thành công với nghề nuôi ong ở Ân Tín, Hoài Ân, Bình Định)

Anh trả súng cho bình yên
Đồng đội cách xa phía rừng phía biển
Anh để lại phía sau tiếng hô xung phong
Nhìn chân trời ửng hồng mà khát vọng.

Anh nghe trong tinh khiết mỗi ngày
Sống trên đời là phải cống hiến
Mà lòng say với những đàn ong
Tiếng ong lặng thầm tỏa đi khắp chốn
Tiếng ong thơm mùi mật làm dịu giấc mơ trưa
Tiếng ong làm ngây ngất say
Tiếng ong nghiêm trang như người lính trong quân ngũ
Hát trên đường hành quân.

Đôi khi anh hóa thành ong
Cần mẫn mang hương mật cho đời
Làm đẹp những gương mặt người
Làm xanh đồi nương đồng bãi
Từ muôn loài hoa có tên không tên
Nên cuộc đời này đẹp thêm…

Anh nhận mình là người bình thường
Đất nước lâm nguy thì cầm súng
Hòa bình thì lao động
Như con ong
Sống thì phải thở mà hưởng khí trời
Sống thì phải ăn để mà được sống
Sống thì phải xây và giữ tổ
Đừng nói vống lên là phục vụ
Anh chỉ hòa vào vòng tay bao dung nhân dân.

* Tác phẩm dự thi Cuộc thi sáng tác VHNT về đề tài “Cựu chiến binh tỉnh Bình Định trong thời kỳ đổi mới”

NGÔ VĂN CƯ

(Văn nghệ Bình Định số 110+111 tháng 6+7.2022)

Từ khóa liên quan:

Chia sẻ

0 0 đánh giá
Article Rating
Theo dõi
Thông báo của

0 Comments
Cũ nhất
Mới nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
Phản hồi nội tuyến
Xem tất cả bình luận
BÀI VIẾT LIÊN QUAN

Khi trời màu trứng sáo

Phía đó trời ẩn nhẫn pha sương
Nơi hành trình khói lạc chiều chảy ngược
Mùa vọng tiếng tha hương
Quay quắt nguyện cầu

Em ở đó, mơ mình trong lòng phố

Trảng đồi mùa trải tựa vạt ngâu
Em ở đó, gió nghiêng về phố
Nơi giấu anh giữa những trục tung hoành
Sóng cỏ lùa ngày rỗng buông nhanh
Trông về nơi có tiếng gọi ran của bầy se sẻ

Bóng người đã xa…

Chiều về qua ngõ ngày xưa
Nghe thương nhớ cũ cũng vừa xanh xao
Hiên nhà gió thổi xôn xao
Lời ru của mẹ ngọt ngào hương quê.

Giấc ngủ quê nhà…

Con trở về tìm lại dấu xưa
Giàn mướp đắng trước hiên nhà vẫn trổ
Con ong bầu đập cánh bay qua miền cổ tích
Khói lam chiều cay sóng mắt rưng rưng.