Mưa trên đường Huyền Trân công chúa

(VNBĐ – Thơ). Bất chợt mưa
Bất chợt chạnh nguồn
Mưa từ Chiêm quốc ướt sang trang
Lạnh vây quán dột, mưa chan rượu
Ngóng kiệu Huyền Trân lên Đồ Bàn.

Đồng trắng nhờ nhoi chóp Mò O
Mạ Thiên, từ thuở đất chia bờ?
Rượu rót vị này say vị trước
Mờ bóng nông phu lẫn bóng cò!

Dưới chân thành quách chảy đỏ dòng
Ta áp tai vào gió minh mông
Đã mòn nhung nhớ trời Nam – Bắc
Cây rừng phơ phất áo Chế Mân.

Mưa tạnh giấc rồi, vén áo mây
Cầu vồng lại mọc trên tháp cổ
Cánh Tiên hằn sẵn mối sum vầy!

LÊ VINH

(Văn nghệ Bình Định số 112 tháng 8.2022)

Từ khóa liên quan:

Chia sẻ

0 0 đánh giá
Article Rating
Theo dõi
Thông báo của

0 Comments
Cũ nhất
Mới nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
Phản hồi nội tuyến
Xem tất cả bình luận
BÀI VIẾT LIÊN QUAN

Tấm bảng hiệu cũ

Tiếng chuông chùa từng hồi ngân vang giữa không gian. Gần sáng rồi ư? Lài đếm theo từng nhịp chuông đổ chầm chậm, đều đều. Trằn trọc mãi bây giờ mới tìm được giây phút thanh tịnh

Cõi trời riêng

H’Nhiên không hề có ý định đến Hải Giang. Cô chỉ đang dạo quanh Quy Nhơn, lòng lâng lâng như đứa trẻ vừa cất giấu một bí mật xinh đẹp…

Thơ từ trại sáng tác “Huế quyến rũ”

Trung tuần tháng 4.2026, Liên hiệp các Hội VHNT thành phố Huế đăng cai tổ chức trại sáng tác chủ đề “Huế quyến rũ”. Tạp chí Văn nghệ Gia Lai chọn đăng một số bài thơ của các tác giả sáng tác ở trại…