Anh Bảy (*)

(VNBĐ – Thơ).

như một cái cây mọc thẳng

cổ thụ lại mỉm cười

suốt cuộc chiến tranh chưa một lần nhảy dù

cuối đời nhảy thẳng vào vòng tay bạn bè cựu phi công nước Mỹ

 

người mang danh dự về cho Tổ quốc

là người con gốc rạ miền Tây

dù bắt cá hay lái máy bay

cứ hồn nhiên bông điên điển

 

những chiến công không cần kể

vì ai cũng biết

chỉ kể với bạn Mỹ lệnh Bác Hồ không cho Bảy lái máy bay

để giữ Bảy cho bà con miệt vườn Nam Bộ

“Nếu bay nữa có khi tôi chết

hoặc thêm mấy bạn phi công Mỹ không còn trên cõi đời

cuộc chiến tranh kỳ quặc mà buồn quá đi thôi

vì chúng ta sinh ra để là bạn tâm giao

mà phải đi qua cửa những cựu thù”

 

anh Bảy

đẹp như người nông dân Nam Bộ

dù cầm phảng hay lái máy bay

hùng vĩ như núi non này

dù chỉ xuống đìa bắt cá

22.9.2020

(*) Phi công huyền thoại Nguyễn Văn Bảy – Anh hùng quân đội. Viết nhân ngày giỗ đầu của ông.

THANH THẢO

(Văn nghệ Bình Định số 92 tháng 12.2020)

Từ khóa liên quan:

Chia sẻ

0 0 đánh giá
Article Rating
Theo dõi
Thông báo của

0 Comments
Cũ nhất
Mới nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
BÀI VIẾT LIÊN QUAN

Tháng Sáu muộn

Cuối tháng rồi, nắng vẫn rất đang thưa
em đi bộ qua một miền rất vắng
chả can cớ gì đâu, chả việc gì im lặng
cánh đồng rung chuông chiều sẽ nhạt nhòa

Luận đề chữ

Những con chữ xếp hàng chạy trốn
gã tiều phu ngơ ngác cửa rừng
chân trời muộn quả sim già chát
ô trời nào xanh mắt đa đoan

Với cõi vô cùng

Quá khứ nhọc nhằn bỏ lại phía sau
Những sầu tủi vu vơ, những lụy phiền, ngang trái… 
Căn phòng tối tự mình khép lại…
Thắp sáng khung trời an nhiên

Định mệnh biết điều

Anh đến với em khi những vết xước đã thành trầm
Bụi thời gian trên áo em anh dịu dàng phủi sạch
Từng giọt lệ anh xâu thành chuỗi ngọc…
Rọi tia sáng vào… khởi sắc lung linh