Bầu trời vừa khép

(VNGL – Thơ).

Anh ngủ
trong bàn tay em là bầu trời khép lại
nỗi đam mê hừng ấm như lò sưởi đêm đông
ước vọng thật gần
đôi khi em ngỡ
có thể chạm tới
bằng nụ hôn

Phía Tây mặt trời rụng rồi
khu rừng nguyên sinh đã ngừng sinh sôi
vũ trụ thẳm xa không còn le lói
chỉ còn anh
vừa mới chào đời

Xin đừng phơi nữa giấc mơ
con đường nào cũng chảy phía đơn chiếc
em khép mắt
như một cú delete
xóa sạch mọi khởi đầu của chúng ta

Nếu dừng lại
chắc anh thức giấc

Vậy em sẽ bắt đầu lại
ở khoảnh khắc anh muốn ôm em
thật lâu – để không còn ai nhớ tên
thật ấm – để không bao giờ em quên
thật chậm – để nơi nào anh chạm đến cũng là điểm cuối
để-chúng-ta-không-thể-trở-về…

MY TIÊN

Từ khóa liên quan:

Chia sẻ

0 0 đánh giá
Article Rating
Theo dõi
Thông báo của

0 Comments
Cũ nhất
Mới nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
Phản hồi nội tuyến
Xem tất cả bình luận
BÀI VIẾT LIÊN QUAN

Tấm bảng hiệu cũ

Tiếng chuông chùa từng hồi ngân vang giữa không gian. Gần sáng rồi ư? Lài đếm theo từng nhịp chuông đổ chầm chậm, đều đều. Trằn trọc mãi bây giờ mới tìm được giây phút thanh tịnh

Cõi trời riêng

H’Nhiên không hề có ý định đến Hải Giang. Cô chỉ đang dạo quanh Quy Nhơn, lòng lâng lâng như đứa trẻ vừa cất giấu một bí mật xinh đẹp…

Thơ từ trại sáng tác “Huế quyến rũ”

Trung tuần tháng 4.2026, Liên hiệp các Hội VHNT thành phố Huế đăng cai tổ chức trại sáng tác chủ đề “Huế quyến rũ”. Tạp chí Văn nghệ Gia Lai chọn đăng một số bài thơ của các tác giả sáng tác ở trại…