Bầy mối trong rừng mưa

(VNBĐ – Văn trẻ).

Bầy mối trở về trong rừng mưa
nơi những mộ phần yên nằm không ai nhìn thấy
chùm rễ đâm xuyên da thịt
xanh lên đất nước tháng năm

Người lính bước ra từ khu rừng
ám ảnh mãi về những bông hoa đã nở
trắng hồn nhiên, trắng thanh thản, trắng mặc khải
như cái chết của cô gái giao liên lúc ngồi hát bên suối
nhớ mẹ cha và mơ khói quê nhà

Người lính bước ra từ rừng mưa
mùi thuốc súng tẩm vào đêm nồng đặc
bầy mối nhen lên ý nghĩ những đêm không bếp lửa
cơn sốt rét dài hơn thập kỷ
cái đói lả lả đường dài

Dưới tàng cây năm ấy lời thề Sát Thát còn ghi
đồng đội cắt rốn cho nhau để sinh ra lần nữa
tiếng súng mắc kẹt vào giấc mơ, đay nghiến từng lời hứa
những đêm rừng thổn thức, khát hòa bình

Trong rừng mưa những người lính mãi mãi không về
hồn cốt các anh lẫn vào cổ thụ
nơi chốn mộ phần không còn vết tích
bầy mối bay quanh quẩn rừng mưa.

TRƯƠNG CÔNG TƯỞNG

(Văn nghệ Bình Định 109 tháng 5.2022)

 

Từ khóa liên quan:

Chia sẻ

0 0 đánh giá
Article Rating
Theo dõi
Thông báo của

0 Comments
Cũ nhất
Mới nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
BÀI VIẾT LIÊN QUAN

Dệt thương lên vải…

“Mày gửi thêm tiền về đi, thằng Duê bệnh rồi”. Thằng Puih chồng nàng gọi điện thoại giục giã lúc đã nửa đêm. Rồi chẳng kịp để nàng hỏi han gì thêm, nó vội vàng cúp máy…

Đất hát

Những buổi chiều, nước ôm chân ruộng
rặng bần lặng lẽ soi mặt trời rụng xuống chái nhà
tiếng vịt đập cánh rối bời trong giấc mơ bùn đất

Khi trời màu trứng sáo

Phía đó trời ẩn nhẫn pha sương
Nơi hành trình khói lạc chiều chảy ngược
Mùa vọng tiếng tha hương
Quay quắt nguyện cầu

Em ở đó, mơ mình trong lòng phố

Trảng đồi mùa trải tựa vạt ngâu
Em ở đó, gió nghiêng về phố
Nơi giấu anh giữa những trục tung hoành
Sóng cỏ lùa ngày rỗng buông nhanh
Trông về nơi có tiếng gọi ran của bầy se sẻ