Chị tôi

(VNBĐ – Thơ). 

Mộ con nằm ở trời xa
Mấy năm chị mới bỏ nhà thăm con
Mộ chồng cỏ hãy còn non
Hai lần khăn trắng héo hon phận người

Bàn thờ một đĩa hoa tươi
Nén hương cháy dở, tàn rơi cháy đầu
Chị tôi đứng lặng hồi lâu
Hai tay chắp lạy, nguyện cầu lời chi

Chị như bông hoa đài bi
Nở thì ngắn ngủi, tàn đi một thời
Hoa tàn nhưng cánh chưa rơi
Héo khô hương sắc không lời thở than

Chị như cây mọc bên đàng
Lá xanh rụng, lá chưa vàng lại rơi
Căn nhà đứng giữa chơi vơi
Đêm đêm gió lạnh hai nơi dồn về.

NGUYỄN ĐỨC MẬU

Từ khóa liên quan:

Chia sẻ

0 0 đánh giá
Article Rating
Theo dõi
Thông báo của

0 Comments
Cũ nhất
Mới nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
Phản hồi nội tuyến
Xem tất cả bình luận
BÀI VIẾT LIÊN QUAN

Tấm bảng hiệu cũ

Tiếng chuông chùa từng hồi ngân vang giữa không gian. Gần sáng rồi ư? Lài đếm theo từng nhịp chuông đổ chầm chậm, đều đều. Trằn trọc mãi bây giờ mới tìm được giây phút thanh tịnh

Cõi trời riêng

H’Nhiên không hề có ý định đến Hải Giang. Cô chỉ đang dạo quanh Quy Nhơn, lòng lâng lâng như đứa trẻ vừa cất giấu một bí mật xinh đẹp…

Thơ từ trại sáng tác “Huế quyến rũ”

Trung tuần tháng 4.2026, Liên hiệp các Hội VHNT thành phố Huế đăng cai tổ chức trại sáng tác chủ đề “Huế quyến rũ”. Tạp chí Văn nghệ Gia Lai chọn đăng một số bài thơ của các tác giả sáng tác ở trại…