Chớm mùa

(VNBĐ – Thơ). 

Gió hái những chiếc lá rải đầy khu vườn,
đom đóm thắp lửa vào đêm
thắp em vào tôi,
thắp hiện thực vào giấc mơ…

Trời thương nhớ rất nhiều mưa rơi
đèn dầu cháy tận khuya
cơn bão bào qua xóm làng trận lụt.

Ngồi chuốt bút chì phác họa đêm
tôi thấy tôi mang khuôn mặt kỉ phấn trắng
hoa thạch xương bồ vàng lúc trời tạnh mưa
mùa đông cuộn thành chiếc kén.

Tôi nhớ giàn thiên lý em trồng
những con ong bầu ngày ấy
trong giấc mơ đồng hiện
nơi tôi ngồi xuống hỏi tôi về tiền kiếp
gió thổi rét ngôi nhà…

Bứt chiếc lá trâm ổi vò nhàu trên tay
vệt vào vết thương rỉ máu sau nhát liềm cắt lẹm
mùi cỏ hăng nồng bờ mẫu ruộng
đàn bò đói lả trong chuồng
khi gió đông vừa chớm
chim lợn kêu trên cành tre
eng éc…

TRẦN QUỐC TOÀN

Từ khóa liên quan:

Chia sẻ

0 0 đánh giá
Article Rating
Theo dõi
Thông báo của

0 Comments
Cũ nhất
Mới nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
Phản hồi nội tuyến
Xem tất cả bình luận
BÀI VIẾT LIÊN QUAN

Mỏng manh

Ai kể chuyện mặt trời
ai gánh biển lên non
nghĩa cả tình sâu mòn mỏi héo hon
trăm năm ngàn năm lòng chưa bao giờ hóa đá

Trong trái tim của người làng tôi

Trong màu áo của người làng tôi
Có cái nắng miền Trung chan chát mặt người 
Có tiếng nước sông đêm âm thầm khua mái dầm ngược bến
Có câu hát hò khoan trên bãi khuya

Chiếc bóng

Chiều rơi chiếc bóng qua thềm
Thời gian lặng lẽ gợi thêm nỗi người
Bao năm gió bụi một thời
Ngoảnh nhìn chỉ thấy bóng đời chênh chao

Những thanh âm cuộc sống

Biển vẫn dâng trào con sóng
Cá tôm ngụp lặn bao ngày
Góc ruộng trâu nằm quên ngủ
Ngẩng đầu nhìn cánh vạc bay