Cuối chiều

(VNGL – Thơ). 

Nếu bông hoa có thể hiểu được mình
hãy hôn bông hoa bằng cái hôn bao dung và trìu mến

Nếu mặt đất đầy nỗi buồn màu xanh
hãy quên đi những gấp khúc trên đường xa thẳm
như chẳng có bao giờ tồn tại
một mảnh đời
va chạm những giấc mơ đổ vỡ

Nhưng giấc mơ của bông hoa ấy đâu
hay chúng đã khép từ lâu những mộng mị
hãy tập làm một người bình thường
trong veo trong những màu xanh của nỗi buồn
lòng xót thương phủ lên ngày rợn khói

Ở những góc khuất của bóng tối
bóng trăng hiện về khuyết mãi khuyết dần
mập mờ những bão lửa mắt người nhiều cơn mất ngủ
những cơn sóng ùa vào quên lãng
trào lên rồi trào lên

Nếu không thể chạm tới một ký ức một lỗi lầm
nếu không thể chìm trong trái tim quên lãng
hãy để nỗi đau gặm nhấm một con người bình thường
đã nhiều lần lửa khói
đã nhiều lần than nguội
tinh khôi trên đường đầy mưa
quên đi những đường xa thẳm
những chực chờ tiến tới
trí óc lụa là quanh quẩn
trong một miền sáng tối

Chẳng ai biết một đôi mắt nào
đã từng mở
trong mong đợi.

NGUYỄN ĐẶNG THÙY TRANG

Từ khóa liên quan:

Chia sẻ

0 0 đánh giá
Article Rating
Theo dõi
Thông báo của

0 Comments
Cũ nhất
Mới nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
BÀI VIẾT LIÊN QUAN

Một khoảng trời riêng

Hai tuần sau khi Hannah và Mark kết hôn, cô đã phải lòng một người khác. Đó là buổi sáng đầu tiên cô trở lại văn phòng sau tuần trăng mật, cô gặp một người thanh niên đang chờ pha cà phê…

Phép màu lấp lánh

Vào mỗi đêm khuya, khi cả thế giới chìm vào giấc ngủ say và những ngôi sao bắt đầu rủ nhau chơi trốn tìm sau màn mây thì Giọt Sương lại lặng lẽ xuất hiện. Nó nhỏ xíu, tròn vo, trong veo…

Dệt thương lên vải…

“Mày gửi thêm tiền về đi, thằng Duê bệnh rồi”. Thằng Puih chồng nàng gọi điện thoại giục giã lúc đã nửa đêm. Rồi chẳng kịp để nàng hỏi han gì thêm, nó vội vàng cúp máy…

Đất hát

Những buổi chiều, nước ôm chân ruộng
rặng bần lặng lẽ soi mặt trời rụng xuống chái nhà
tiếng vịt đập cánh rối bời trong giấc mơ bùn đất