Cuối chiều

(VNGL – Thơ). 

Nếu bông hoa có thể hiểu được mình
hãy hôn bông hoa bằng cái hôn bao dung và trìu mến

Nếu mặt đất đầy nỗi buồn màu xanh
hãy quên đi những gấp khúc trên đường xa thẳm
như chẳng có bao giờ tồn tại
một mảnh đời
va chạm những giấc mơ đổ vỡ

Nhưng giấc mơ của bông hoa ấy đâu
hay chúng đã khép từ lâu những mộng mị
hãy tập làm một người bình thường
trong veo trong những màu xanh của nỗi buồn
lòng xót thương phủ lên ngày rợn khói

Ở những góc khuất của bóng tối
bóng trăng hiện về khuyết mãi khuyết dần
mập mờ những bão lửa mắt người nhiều cơn mất ngủ
những cơn sóng ùa vào quên lãng
trào lên rồi trào lên

Nếu không thể chạm tới một ký ức một lỗi lầm
nếu không thể chìm trong trái tim quên lãng
hãy để nỗi đau gặm nhấm một con người bình thường
đã nhiều lần lửa khói
đã nhiều lần than nguội
tinh khôi trên đường đầy mưa
quên đi những đường xa thẳm
những chực chờ tiến tới
trí óc lụa là quanh quẩn
trong một miền sáng tối

Chẳng ai biết một đôi mắt nào
đã từng mở
trong mong đợi.

NGUYỄN ĐẶNG THÙY TRANG

Từ khóa liên quan:

Chia sẻ

0 0 đánh giá
Article Rating
Theo dõi
Thông báo của

0 Comments
Cũ nhất
Mới nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
BÀI VIẾT LIÊN QUAN

Mùa hè rực rỡ

Lâm nhìn ra cửa sổ toa tàu, những tòa nhà cao tầng của thành phố lùi xa dần, nhường chỗ cho những mảng xanh mướt mát của ruộng lúa và những rặng phi lao chạy dài. Trong tâm trí của Lâm mùa hè ở quê nội đồng nghĩa với cái nắng rát bỏng…

Chớm hạ

Lập lòe bông hoa gạo
Thắp lửa rực góc trời
Quả xoan xanh như ngọc
Đón những hạt mưa rơi

Quê ngoại

Nghỉ hè theo mẹ về quê
Nhà ngoại ở phía con đê cuối làng
Ngô xanh, xanh đến ngỡ ngàng
Cánh diều ru giữa mênh mang khoảng trời

Bến đỗ bình yên

Giao đứng bên cửa sổ, nhìn những gương mặt trẻ măng, lấp lánh ánh mắt ngưỡng mộ dành cho chồng cô – thầy giáo Ngạn. Suốt mười lăm năm qua, hình ảnh ấy không hề thay đổi…