Đêm

(VNGL- Thơ).

Ký ức ăn mòn mảng tường rêu vữa
hiện những mặt người
vài ba nụ cười
vài ba ánh mắt
quay cuồng thực hư
chân tình như làn khói
nhoẹt nhòe

Tôi gõ vào bóng đen trên vách
bóng theo tay
lọt thỏm giữa tám tỷ người đua chen vòng quay vô cực
đối mình
đến từ đâu
đi về đâu
những câu hỏi như mũi đinh khoan vào thớ gỗ
không lời giải đáp
tro tàn nối tiếp tàn tro
ký thác phận người

Ngoài ô cửa
tia nắng đầu tiên rọi vào hố thẳm
đàn sẻ nâu ríu rít gọi ngày
tôi nhìn thấy một tôi trầm mặc
huơ ngón gầy
sưởi ấm mầm cây.

NGÔ THANH VÂN

Từ khóa liên quan:

Chia sẻ

0 0 đánh giá
Article Rating
Theo dõi
Thông báo của

0 Comments
Cũ nhất
Mới nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
Phản hồi nội tuyến
Xem tất cả bình luận
BÀI VIẾT LIÊN QUAN

Tấm bảng hiệu cũ

Tiếng chuông chùa từng hồi ngân vang giữa không gian. Gần sáng rồi ư? Lài đếm theo từng nhịp chuông đổ chầm chậm, đều đều. Trằn trọc mãi bây giờ mới tìm được giây phút thanh tịnh

Cõi trời riêng

H’Nhiên không hề có ý định đến Hải Giang. Cô chỉ đang dạo quanh Quy Nhơn, lòng lâng lâng như đứa trẻ vừa cất giấu một bí mật xinh đẹp…

Thơ từ trại sáng tác “Huế quyến rũ”

Trung tuần tháng 4.2026, Liên hiệp các Hội VHNT thành phố Huế đăng cai tổ chức trại sáng tác chủ đề “Huế quyến rũ”. Tạp chí Văn nghệ Gia Lai chọn đăng một số bài thơ của các tác giả sáng tác ở trại…