Dưới mặt trời mùa đông

(VNGL – Thơ).

Trong chớp mắt muộn mằn
sương đã kín những con đường đi đến
bụi hồng nhà ai đỏ lặng
tựa đầu lên những vết gai
sẽ rộng và xanh hơn
mùa đông ngày chợt cuối.

Người lăn qua giấc mơ đêm
trăng còn ánh trên tay
trăng của mùa đông
trăng của những sân ga
trăng rượi vào đêm người đi tìm bóng tối.

Thế nhân soạn sửa áo khăn
ta sợ cái lạnh lòng mình.

Mây thở vòm xa một mái đầu
buổi sáng chạy như mê chưa dựa được vào tóc mẹ
nơi trú ngụ cuối cùng
người sẽ đi mãi đời mình dưới mùa đông
nghe mặt trời chín thầm cơn đau nhói.

LỮ HỒNG

Từ khóa liên quan:

Chia sẻ

0 0 đánh giá
Article Rating
Theo dõi
Thông báo của

0 Comments
Cũ nhất
Mới nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
Phản hồi nội tuyến
Xem tất cả bình luận
BÀI VIẾT LIÊN QUAN

Tấm bảng hiệu cũ

Tiếng chuông chùa từng hồi ngân vang giữa không gian. Gần sáng rồi ư? Lài đếm theo từng nhịp chuông đổ chầm chậm, đều đều. Trằn trọc mãi bây giờ mới tìm được giây phút thanh tịnh

Cõi trời riêng

H’Nhiên không hề có ý định đến Hải Giang. Cô chỉ đang dạo quanh Quy Nhơn, lòng lâng lâng như đứa trẻ vừa cất giấu một bí mật xinh đẹp…

Thơ từ trại sáng tác “Huế quyến rũ”

Trung tuần tháng 4.2026, Liên hiệp các Hội VHNT thành phố Huế đăng cai tổ chức trại sáng tác chủ đề “Huế quyến rũ”. Tạp chí Văn nghệ Gia Lai chọn đăng một số bài thơ của các tác giả sáng tác ở trại…