Gọi tên

(VNBĐ – Văn trẻ).

đời đã tiêu sạch bao nhiêu tôi
đã bằng lòng che đi giả dối

xin đừng bày lên kệ son
tôi đen ngòm cho hành trình đơn độc
một màu đen thấm vào khoảng trống
mọc lên từ xa xôi

góc phố treo cờ, hoa cũng rợp trời
những chiếc giày chưa được bôi tôi, buồn tênh đợi Tết
đôi xăng – đan tuột quai co mình gào thét
chờ vá lại cho kịp buổi ra ga…

em bẫm gót cùng chiếc màu trắng tha thướt
bụi mưa phủ kín lối về

tôi đi qua hẹn thề son trẻ
phố ba mươi gầy hơn bức vẽ
dung nhan kẻ rời quê khất thực nhớ nhà

đừng ngạc nhiên khi chiếc hộp xi chẳng bao giờ được gọi tên cho những chuyến đi xa hay trở về…
nhắc tôi phận nổi trôi giữa phố

đêm cuối năm chợt gom thành món nợ
nợ tiếng đì đoành sáng rực giữa người dưng.

LÊ NHI

Từ khóa liên quan:

Chia sẻ

0 0 đánh giá
Article Rating
Theo dõi
Thông báo của

0 Comments
Cũ nhất
Mới nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
BÀI VIẾT LIÊN QUAN

Khi trời màu trứng sáo

Phía đó trời ẩn nhẫn pha sương
Nơi hành trình khói lạc chiều chảy ngược
Mùa vọng tiếng tha hương
Quay quắt nguyện cầu

Em ở đó, mơ mình trong lòng phố

Trảng đồi mùa trải tựa vạt ngâu
Em ở đó, gió nghiêng về phố
Nơi giấu anh giữa những trục tung hoành
Sóng cỏ lùa ngày rỗng buông nhanh
Trông về nơi có tiếng gọi ran của bầy se sẻ

Bóng người đã xa…

Chiều về qua ngõ ngày xưa
Nghe thương nhớ cũ cũng vừa xanh xao
Hiên nhà gió thổi xôn xao
Lời ru của mẹ ngọt ngào hương quê.

Giấc ngủ quê nhà…

Con trở về tìm lại dấu xưa
Giàn mướp đắng trước hiên nhà vẫn trổ
Con ong bầu đập cánh bay qua miền cổ tích
Khói lam chiều cay sóng mắt rưng rưng.