Một chút dân gian

(VNBĐ – Thơ).

Ơ kìa con Cám lên ngôi
Tấm trong veo đã chết rồi… thực – mơ?

Lý Thông vẫn cứ ỡm ờ
Thạch Sanh ơi, lại nương nhờ gốc cây?
Chằn tinh cháu đống, con bầy
Chém sao cho hết kiếp này thoát thân!

Nỗi niềm lá rụng đầy sân
Mùa xuân Thị Kính nợ nần đeo mang
Màu không sợ nữa, mõ làng
Đong đưa… “hốt xác” những chàng… đong đưa!

Chợ chiều bán chúa, buôn vua
Con tim gióng tiếng chuông chùa vọng khan.
Anh còn may túi mười gang
Chim còn ăn khế, đảo vàng bão dông.

LỆ THU

Từ khóa liên quan:

Chia sẻ

0 0 đánh giá
Article Rating
Theo dõi
Thông báo của

0 Comments
Cũ nhất
Mới nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
BÀI VIẾT LIÊN QUAN

Phố núi mưa thu

Mùa thu rồi, phố núi trời mưa
Anh chợt nhớ vô cùng em yêu dấu
Cây đứng buồn chim không về đậu
Anh đứng buồn nhớ lại dáng tình xưa

Người đàn bà trước bến Giá

Bến Giá của con sông trước nhà nằm phía lở. Tôi tò mò hỏi từ đâu có cái tên Giá thì không người già nào trong xóm trả lời được…

Gửi con từ đảo

Bắc qua biển về là cây cầu đến nỗi nhớ con
Cây cầu từ trái tim không bao giờ nghiêng trong gió bão
Khi chập chững biết đi
Mẹ sẽ dắt con bước lên cây cầu ra đảo

Ngọn gió

Hoa xoan tím ngõ làng em lại đến Trường Sơn
Gió anh vỗ về em trên từng sợi tóc
Gió anh đậu xuống vai em đã nhiều nặng nhọc
Gió anh thổi đời em lại khóc…