Mùa đông của tôi

(VNBĐ – Văn trẻ).

Bay qua chiều vắng
Người là nắng mùa đông
Là góc phố là mái ngói là những chiếc lá biết tạm biệt lá cành cành lá
Hãy rơi như ta chẳng có gì níu giữ
Lấp đầy những con phố
Một cánh chim có thể làm đầy trí nhớ
Một gương mặt có thể làm đầy lên tôi như mùa đông em mặc áo đỏ ngang qua
Một khoảng trống hoang vắng và những chiếc lá
Mùa đông của tôi và em dưới những ô cửa xanh dưới những hình bóng

Buổi chiều và cánh chim bay…

Ôi mùa đông có thể bỏ tôi đi đâu
Trong lòng em không chút gì trống trải
Những tiếng nói sau vườn như tiếng lá
Ai nghe bước em qua
Con chó, khoảnh sân và lũ trẻ

Chúng cười nói với tất thảy và mùa đông ngập lên những tiếng yêu thương

Không em đâu là gì xa lạ
Mùa đông trong ô cửa để trống vẫn còn chút nắng sót
Mùa đông trong tiếng chổi quét lá rơi những chiếc lá nhiều màu
Em bình yên bên bà may áo

Em như mùa đông bé nhỏ mà tôi muốn nắm giữ

Em có thể nhỏ mãi được không?
Không như là trẻ con
Không như là người lớn
Em như là ngày rộng phủ lên đời thênh thang thứ ánh sáng chạy len qua những chiếc ghế vắng
Em như những ô cửa cứ thích khép mở như đợi chờ
Như bóng đèn vàng
Bên ngoài trời lạnh

Trong lòng đông sang.

MẪU ĐƠN

Từ khóa liên quan:

Chia sẻ

0 0 đánh giá
Article Rating
Theo dõi
Thông báo của

0 Comments
Cũ nhất
Mới nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
BÀI VIẾT LIÊN QUAN

Ngựa ơi về đâu

Người Đà Lạt xa lạ với từ thổ mộ hay xà ích. Chỉ là xe ngựa thân thương đồng hành cùng bác mã phu. Bóng ngựa in lên nền sương mà đi, tiếng lóc cóc ma mị trong ánh sáng đỏ lập lòe lúc ba, bốn giờ sáng

Dành dành trắng

Trăng lọt qua kẽ lá vẽ xuống nền gạch ẩm những hình thù loang lổ, méo mó. Ngoài khung cửa, một chiếc bóng nhỏ bé lướt qua. Trong màu áo trắng ngà loang loáng, thoạt nhìn Lam nhận ra bóng một cô bé…

Mùa hạ Tây Nguyên

Trong thơ anh có mùa hạ đỏ
Có dòng sông thơm vạt nắng vàng
Gió thổi ngày xanh thành cát bụi
Để một chiều mắt biếc đi hoang

Nhặt

Tôi ngồi nhặt nắng Giêng hai
Nhặt vần thơ lạc bên ngoài mái hiên
Ngày đi nhặt khắp mọi miền
Đêm về nhặt mọi ưu phiền nắng mưa