Những bông trang mùa cũ

(VNGL – Thơ).

Con nhớ những mùa hè vội vã
sân nhà rợp nắng hoa trang
cha dắt con đi xem tuồng cổ
ánh đèn má phấn giọng ngân vang.

Hoa cháy đỏ suốt triền ký ức
từ buổi thơ ngây con trẻ hiên nhà
cha ơi sao Phạm Công mắt lửa
hay hoa trang đã cháy cạn mùa?

Mảnh sân cũ chiều nghiêng khói bếp
tiếng võ vang còn rèn chặt giọng quê
hoa trang rụng bên rào thưa giậu mục
mà lòng con đã hóa buổi hôn hoàng.

Quê cũ vắng, người xưa đâu mộ điệu
trống chầu buồn mất nửa vầng trăng
con trở lại, hoa trang còn chói lửa
tìm một bông từng hóa đào thương vân.

Nhiều gánh hát nay chẳng còn vở mới
người đóng kép già, người nhặt vai quên
con tìm lại một mảnh màu xưa cũ
thấy lòng mình rụng xuống một lời hoa.

NGUYỄN THỊ DIỄM

Từ khóa liên quan:

Chia sẻ

0 0 đánh giá
Article Rating
Theo dõi
Thông báo của

0 Comments
Cũ nhất
Mới nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
Phản hồi nội tuyến
Xem tất cả bình luận
BÀI VIẾT LIÊN QUAN

Tấm bảng hiệu cũ

Tiếng chuông chùa từng hồi ngân vang giữa không gian. Gần sáng rồi ư? Lài đếm theo từng nhịp chuông đổ chầm chậm, đều đều. Trằn trọc mãi bây giờ mới tìm được giây phút thanh tịnh

Cõi trời riêng

H’Nhiên không hề có ý định đến Hải Giang. Cô chỉ đang dạo quanh Quy Nhơn, lòng lâng lâng như đứa trẻ vừa cất giấu một bí mật xinh đẹp…

Thơ từ trại sáng tác “Huế quyến rũ”

Trung tuần tháng 4.2026, Liên hiệp các Hội VHNT thành phố Huế đăng cai tổ chức trại sáng tác chủ đề “Huế quyến rũ”. Tạp chí Văn nghệ Gia Lai chọn đăng một số bài thơ của các tác giả sáng tác ở trại…